Cam Hòa – Cam Lâm – Khánh Hòa – Đt 0583 863020 – Email: hdmtgnt@gmail.com

MỐC THỜI GIAN

Đăng lúc: Thứ hai - 01/01/2018 07:35 - Người đăng bài viết: menthanhgia
MỐC THỜI GIAN

MỐC THỜI GIAN

Thiên Chúa luôn hiện diện trong lịch sử và hướng dẫn lịch sử.

Cứ ở mỗi cuối năm, hoặc ở khởi đầu của một năm mới, một thập niên mới, tạp chí Time có thói quen chọn một người nổi bật nhất trong lịch sử nhân loại làm mốc cho thời gian.

Lần đầu tiên năm 1927, phi công Hoa Kỳ tên là Charles Lindbergh đã được chọn làm người của năm. Viên Phi công này lần đầu tiên trong lịch sử  nhân loại đã thực hiện một chuyến bay liên tục từ New York sang Paris. Người của năm không phải chỉ là một đấng mày râu, mà ngay cả phái yếu cũng được chọn vào danh dự ấy. Trước kia, có nữ hoàng Elisabeth II, vào năm 1986, tổng thống Aquino của Phi Luật Tân cũng được chọn làm người của năm.

Có đàn ông, có đàn bà. Có những người xây dựng Hòa Bình như Mahatma Gandhi, như Martin Luther King, mà cũng có những người chỉ biết gây đau thương tang tóc cho nhân loại như Stalin, như Kitler, như Đặng Tiểu Bình cũng từng được chọn làm người của năm.

Thế giới cũng đã nhìn vào chủ tịch Gorbachov như gương mặt nổi bật nhất của lịch sử nhân loại. Năm 1987, ông đã được chọn làm người của năm vì đã xuất hiện như một biểu tượng  của hy vọng cho Liên Xô. Và những thay đổi sâu rộng trong khối Đông Âu, do chính sách đổi mới của ông mang lại, ông được chọn làm người của năm 1989. Nhưng tạp chí Time còn đi xa hơn nữa khi tặng cho ông danh hiệu “Người của thập niên 80”. Trước kia năm 1949, thủ tướng nước Anh là Winston Churchill cũng đã được chọn làm người của nửa thế kỷ. Năm nay tờ tạp chí Time đã vinh danh những người phụ nữ, những người dám lên tiếng chống lại các hành động bạo hành và lạm dụng tính dục. Họ được gọi là những người phá vỡ sự im lặng (Silence Breakers).  

Thời gian sẽ vô nghĩa và trống rỗng nếu không được liên tục bằng những mốc lịch sử. Con người cần có những chiếc mốc ấy để nhìn lại quá khứ và dự phóng cho tương lai.

Người Kitô hữu sống giữa thế giới không thể không dựa vào những chiếc mốc thời gian ấy. Nhưng chúng ta không nhìn vào những chiếc mốc ấy với đôi mắt bàng quan, hoặc tệ hơn nữa bằng cái nhìn bi quan. Trong đức tin, tất cả đều được nhìn bằng đôi mắt lạc quan, bởi vì chúng ta tin rằng Thiên Chúa là chủ lịch sử, Thiên Chúa luôn có mặt trong lịch sử con người. Tin vào sự hiện diện và hướng dẫn ấy của Thiên Chúa, chúng ta nhìn vào những chiếc mốc của thời gian như những dấu chỉ của hy vọng. Ngày cả trong thất bại, rủi ro, tang tóc, đau thương, người Kitô hữu luôn nhận ra những dấu chỉ của hy vọng. Tất cả mọi biến cố xảy đến đều phải được nhìn trong ánh sáng Phục Sinh của Đức Kitô. Cái chết đau thương và nhục nhã của Ngài trên Thập Giá không phải là ngõ cụt, là đường cùng, là tăm tối mà là đường dẫn về Ánh Sáng. Tin tưởng ở sự hiện diện của Thiên Chúa trong từng phút giây của cuộc sống và lịch sử con người, cái mốc thời gian của chúng ta có lẽ không phải là đơn vị của năm, của thập niên, mà là từng phút giây ấy phải là Thiên Chúa, Ngài là chủ thời gian, chủ của lịch sử.

Xin chọn Người làm trung tâm điểm của cuộc sống, xin chọn Người làm Sự Sống, xin chọn Người làm Lý Tưởng, xin chọn Người làm Cảm Hứng, con chọn Người làm tất cả cho cuộc đời, xin chọn Người trong từng khoảnh khắc của cuộc sống.
Tác giả bài viết: Sưu tầm
Đánh giá bài viết
Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá
Click để đánh giá bài viết

Ý kiến bạn đọc