banner_nha dong

Cam Hòa – Cam Lâm – Khánh Hòa – Đt 0258 3863020 – Email: websitemtgnt@gmail.com

NGỒI BÊN VỆ ĐƯỜNG

Đăng lúc: Chủ nhật - 14/11/2021 22:09 - Người đăng bài viết: menthanhgia
NGỒI BÊN VỆ ĐƯỜNG

NGỒI BÊN VỆ ĐƯỜNG

Suy niệm Lời Chúa: Lc 18, 35 - 43

“Có một người mù ăn xin ngồi bên vệ đường!”.

Ira David Sankey, một ca sĩ, một nhà soạn nhạc thánh ca; sau nhiều năm bị mù, đã chia sẻ, “Như một người ‘ngồi bên vệ đường’, tôi chỉ còn một chút bóng tối trần gian nữa; và sau đó, là ánh mặt trời rạng rỡ trên ngai vàng của Cha. Thiên Chúa là Tình Yêu. Chúc ngủ ngon, chúc ngủ ngon!”.

Kính thưa Anh Chị em,
“Chúc ngủ ngon, chúc ngủ ngon!”, những lời của Ira Sankey mù loà khá chua xót khi ông cho thấy trần gian ông sắp từ giã như là một nơi dành cho ‘những người đang ngủ’; nơi mà ‘ngồi bên vệ đường’, ông “chỉ còn một chút bóng tối” nữa thôi, đợi ngày về với Thiên Chúa, mặt trời ngời ánh bình minh. Và với câu chuyện Tin Mừng hôm nay, sẽ khá bất ngờ, khi chúng ta cũng có thể gặp lại chính mình nơi một người mù khác, Bartimê, cũng là một người đang ‘ngồi bên vệ đường!’.

Đã bao nhiêu lần trong cuộc đời, chúng ta cảm thấy mình rất giống với người mù ăn xin, ‘ngồi bên vệ đường’; người này vừa không thể thấy gì, vừa không thể đứng lên và chỉ có thể ngồi bẹp bên đường; anh không thể ra giữa chính lộ. Mỗi người chúng ta có thể cũng đã trải nghiệm một sự thất vọng và không gặp may nào đó; không chỉ thể chất, mà còn tinh thần hay tình cảm! Nhiều người đi ngang qua, chứng kiến cảnh xót xa của chúng ta, một số người có thể ném cho chúng ta một đồng xu, dẫu chúng không thực sự giúp chúng ta thoát khỏi sự chán nản hoặc khó khăn của mình; số khác, có thể đã chế nhạo hoặc không dám nhìn chúng ta; số khác, thậm chí, có thể đã mắng mỏ chúng ta, “Hãy im đi!” như những người trong Tin Mừng đã mắng mỏ Bartimê, anh mù. Thế nhưng, giữa dòng người đó, vẫn còn có một người khả dĩ có lòng xót thương thật sự, Giêsu; Ngài có thể cho Bartimê điều anh không thể tự cho mình, thị giác. Cũng vậy, bao lần Chúa Giêsu đi qua cuộc đời chúng ta, Ngài cũng dừng lại để cho chúng ta điều chúng ta không thể tự cho mình, cũng là điều cần nhất, đức tin. Nhưng chúng ta tự hỏi, tôi có la lên, có van vỉ Ngài như người mù đã van vỉ khi anh biết Ngài đi ngang qua không? Hoặc tôi có thường xuyên cầu xin Ngài gia tăng lòng tin cho mình không? Tôi có biết mình cần một đức tin mạnh mẽ đến mức nào không?

Trong cuộc đời Kitô hữu, sẽ không có gì đáng ngạc nhiên khi chúng ta chịu một số lời mắng mỏ, một số cú đánh thực sự, một số thất bại, và thậm chí, một số sa ngã trong một tội lỗi nào đó… Thế nhưng, Chúa Giêsu không muốn chúng ta nản lòng, Ngài muốn chúng ta coi đây là cơ hội để hướng về Ngài, nguồn sức mạnh và sự đỡ nâng. Những la ó sẽ dành cho chúng ta, “Hãy im đi!” vẫn còn mãi; thế nhưng, khó khăn trong cuộc đời có thể có một trong hai tác động. Hoặc chúng đánh bại chúng ta, hoặc chúng khiến chúng ta mạnh mẽ hơn. Cách chúng làm cho chúng ta mạnh mẽ, như đã làm cho anh mù, là nuôi dưỡng trong chúng ta một sự tin tưởng và một sự lệ thuộc hoàn toàn vào lòng xót thương của Thiên Chúa, “Lạy con vua Đavít, xin thương xót tôi!”.

Anh Chị em,
Sở dĩ Ira David Sankey đã mong mỏi được thấy ánh mặt trời rạng rỡ trên ngai vàng Thiên Chúa vì ông đã trải nghiệm sự tối tăm trong cuộc đời mình. Cũng thế, chúng ta chỉ thực sự hướng về Thiên Chúa và tìm thấy nguồn ủi an vô biên nơi Ngài khi chúng ta cũng đã nếm trải bao nỗi ê chề của sự khốn cùng chốn trần ai. Đúng vậy, khi người ta đạp tôi ra, chính là lúc họ đang đẩy tôi đến gần Thiên Chúa. Chúng ta có Thiên Chúa là Cha, Ngài nguồn sáng, sức mạnh nâng chúng ta dậy và dìu chúng ta hiên ngang bước đi trong nẻo chính đường ngay. “Ai có thể tách tôi ra khỏi tình yêu của Thiên Chúa”. Hãy tin tưởng vào lòng thương xót của Ngài và đừng bao giờ tần ngần để kêu lên, “Lạy Giêsu, Con Thiên Chúa, xin dủ lòng xót thương con!”. Đó là lời nguyện tắt xinh đẹp mà Đức Thánh Cha mời gọi chúng ta thì thầm với Thiên Chúa trong từng hơi thở của đời mình.

Chúng ta có thể cầu nguyện,
“Lạy Chúa, xin gia tăng niềm tin cho con, hầu con có thể cảm nghiệm được ý muốn của Chúa, Đấng không để con ‘ngồi bên vệ đường’ nhưng sẽ bứng con lên, để con có thể đi trên nẻo ngay chính lộ mà chúc khen Danh Ngài”, Amen.

Tác giả bài viết: Lm. Minh Anh TGP. Huế
Đánh giá bài viết
Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá
Click để đánh giá bài viết

Những tin mới hơn

Ý kiến bạn đọc