Cam Hòa – Cam Lâm – Khánh Hòa – Đt 0583 863020 – Email: hdmtgnt@gmail.com

VỊ VUA THỨ TƯ

Đăng lúc: Thứ bảy - 22/12/2018 15:11 - Người đăng bài viết: menthanhgia
VỊ VUA THỨ TƯ

VỊ VUA THỨ TƯ

Hài Nhi mở mắt nhìn ông vua Ba Tư. Mắt của Hài Nhi sáng lên. Hài Nhi giơ hai bàn tay non nớt nắm lấy hai bàn tay của vị Vua thứ tư và mỉm cười.

Dựa vào các lưu truyền từ lâu đời, người ta đặt trong hang đá, bên cạnh Mẹ Maria với thánh Giuse  tượng ba đạo sĩ, tục gọi là ba vua từ phương Đông đến tiến dâng lễ phẩm cho Vua Trời giáng thế.

Gaspar, vua thứ nhất, dâng vàng cùng với một chiếc ly. Có lẽ một thiên sứ sẽ cũng dùng chiếc ly đó trên núi Golgotha để hứng lấy những giọt bửu huyết của Chúa trào ra từ các dấu đinh. Đàng sau Gaspar là Melchior trong phẩm phục tư tế, tiến dâng Hài Nhi nhũ hương, lặp lại cử chỉ của các Thượng Tế tiến hương lên Đấng Chí Tôn trong đền thờ, kèm theo các lời nguyện tế phẩm.

Ông vua thứ ba da ngăm đen, có lẽ từ Phi châu hay Ấn Độ tới. Ông đã phải băng qua biết bao sa mạc dưới ánh mặt trời thiêu đốt. Balthasar (đó là tên của ông) dâng lên Hài Nhi mộc dược. Có lẽ Mẹ Maria đã cất kỹ một nơi để dành một ngày kia, khi tháo xác Chúa khỏi thập giá, Mẹ sẽ thoa xức thân thể bầm tím của Con mình trước khi tẩm liệm.

Tục truyền khi ba vua đến Belem, tìm ra hang đá nơi Chúa sinh ra, họ rón rén bước vào, cung kính đặt lễ phẩm trước mặt Hài Nhi và Mẹ Maria. Nhưng Hài Nhi không tỏ vẻ hài lòng với các lễ phẩm: Người không quan tâm khối vàng óng ánh; khói hương làm Ngài sặc sụa. Chợt nhìn thấy mộc dược, Người vội ngoảnh mặt đi, che giấu những giọt nước mắt trào ra trên khuôn mặt dịu dàng của thân mẫu.

Ba vua đứng dậy ra về, xem ra hơi ngượng ngịu vì không thấy Hài Nhi thỏa mãn với những lễ phẩm. Khi cái cổ dài của con lạc đà cuối cùng trong đoàn tùy tùng của họ biến dạng ở chân trời thì ông vua thứ tư xuất hiện.

Ông từ vịnh Ba Tư đến đây. Ông mang theo ba viên ngọc quý giá nhất tiến dâng Vua Trời mới giáng trần. Ông đến đây vì đã thấy điềm sao trên trời vào một buổi tối khi đang ngồi ngắm trăng sao trong vườn hồng ở Shiraz. Thế rồi ông đứng phắt dậy, thắng yên cương lên đường, bỏ lại đàng sau ly rượu nồng mới rót, tiếng sáo hót lanh lảnh, tia nước phun long lanh, giọng thỏ thẻ của người đẹp quàng tay vào cổ ông. Ông vụt đứng dậy, vào trong kho bạc lấy ra ba viên ngọc quý giá nhất, giấu trong thắt lưng và đi theo hướng của ngôi sao lạ.

Sau cùng, ông đã tới… Nhưng quá muộn, bởi vì ba vua kia đã đến trước và đã về rồi. Ông tới quá trễ… Tệ hơn nữa, ông đến với hai bàn tay trắng bởi vì những hòn ngọc không còn nữa.

Ông nâng nhè nhẹ cánh cửa chắn ngoài hang đá nơi Hài Nhi cùng với Mẹ Maria và thánh Giuse đang trú ngụ. Ngày đã tàn. Hang đá tối om. Một làn hương nhẹ còn rớt lại như sau buổi kinh chiều trong đền thờ. Thánh Giuse trở lật mớ rơm trong máng cỏ, chuẩn bị chổ nằm cho Hài Nhi đêm nay. Mẹ Maria tay bồng Chúa, miệng ngâm nga bài hát ru con như người ta vẫn quen nghe ở Nazareth.

Ông vua thứ tư do dự, từ từ tiến lại gần Hài Nhi. Ông phục mình xuống dưới chân Chúa Hài Nhi và nghẹn ngào kể lể.

Lạy Chúa, con đến đây cũng như những ông vua khác. Họ tới trước và đã dâng cho Chúa lễ phẩm rồi. Con cũng mang theo lễ phẩm đấy chứ: ba viên ngọc quý giá lớn bằng trứng chim câu; ba viên ngọc mò được dưới đáy biển Ba Tư. Nhưng bây giờ con không còn viên nào nữa hết. Con đến sau ba vua kia. Họ đi trước con bằng lạc đà. Con dừng lại bên một quáng trọ bên đường. Nghĩ lại con thấy mình dại dột. Hơi rượu nồng làm con mê man, tiếng chim oanh hót làm con nhớ quê nhà. Thế là con ngủ đêm lại đó. Khi bước vào phòng dành cho lữ khách, con thấy một cụ già run lập cập vì cơn sốt rét, nằm dài trên chiếc lò sưởi. Không ai biết tông tích của cụ già ấy. Cái bị của ông ấy rỗng tuếch. Ông lão không có tiền trả cho lương y chạy chữa thuốc thang. Người ta quyết định sẽ quẳng ông ra đường sáng hôm sau nếu trước đó ông ta chưa tắt thở. Ôi, lạy Chúa, ông già da nhăn nheo, cằn cỗi, với bộ râu lởm chởm. Nhìn đến ông, con lại nhớ đến thân sinh con. Thế rồi, Chúa ơi, xin tha cho con, con rút ra một viên ngọc và trao cho chủ quán để tìm thuốc thang chữa chạy cho ông lão và lỡ ông chết thì lo liệu việc mai táng cho tử tế.

Hôm sau con lên đường. Con phóng ngựa hết nước đại, mong sẽ đuổi kịp ba vua kia. Lạc đà của mấy ông đi chậm mà; vì vậy con mong sẽ rượt kịp trong chốc lát. Nhưng khi đi ngang qua một cái đèo, giữa những tảng đá nhọn cao vút nhô ra khỏi những rừng thông lá nhọn, con nghe thấy tiếng kêu cứu từ một bụi rậm. Con vội tụt xuống khỏi lưng ngựa. Thì ra một toán lính đang xúm quanh một cô gái và toan hành hung nàng. Họ đông quá, một mình con làm sao đánh lại bọn họ được. Thế rồi, lạy Chúa, xin tha cho con lần nữa, con thò tay vào thắt lưng, rút ra viên ngọc để chuộc người thiếu nữ. Nàng hôn tay con và đi vào rừng thoăn thoắt như con sóc.
Bây giờ còn có một viên ngọc nữa thôi. Con nhất quyết mang đến dâng cho Chúa. Lúc ấy mới quá trưa một lát. Đến chiều là con có thể tới Belem để viếng Chúa rồi. Nhưng khi đi ngang qua một làng nhỏ, con thấy các binh sĩ của vua Herot đang châm lửa đốt nhà. Những ngọn lửa đỏ bốc cháy dữ dội dưới ánh mặt trời làm cho không khí ngột ngạt. Các tên lính tuân hành lệnh vua Herot tàn sát các nam nhi từ hai tuổi trở xuống. Bên cạnh một căn nhà bốc cháy, một tên lính nắm lấy cẳng một em nhỏ trần truồng, khóc thét, dẫy dụa. Tên lính đu đưa em và cười ha hả: “Bây giờ tao đếm một hai ba, rồi tao sẽ thảy thằng nhỏ vào lửa thành thịt nướng coi chơi!”. Bà mẹ đứa bé thét lên rồi ngất lịm đi. Lạy Chúa, xin tha cho con. Con lấy viên ngọc cuối cùng, trao cho tên lính tàn ác để nó buông tha đứa nhỏ, trả lại cho bà mẹ. Bà mẹ ôm chặt đứa con, không kịp nói tiếng cám ơn, vụt chạy mất. Lạy chúa, xin tha cho con, bởi vì thế mà con đến đây với hai bàn tay trắng.

Khi ông vua thứ tư dứt lời, một cảnh yên lặng bao trùm tất cả hang đá. Ông gục mặt xuống đất một hồi lâu. Sau cùng, ông ngẩng mặt lên. Thánh Giuse đã trở rơm xong. Mẹ Maria nhìn Hài Nhi nằm trong lòng. Hài Nhi ngủ rồi sao? Không, Hài Nhi chưa ngủ. Hài Nhi mở mắt nhìn ông vua Ba Tư. Mắt của Hài Nhi sáng lên. Hài Nhi giơ hai bàn tay non nớt nắm lấy hai bàn tay của vị Vua thứ tư và mỉm cười.
 
Trích trong tập sách NHŨNG CÂU CHUYỆN ĐÊM ĐÔNG của Anmai sưu tầm và biên tập. 
Đánh giá bài viết
Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá
Click để đánh giá bài viết

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn

Ý kiến bạn đọc