MÙA HỒNG ÂN – MÙA ÂN SỦNG

Thứ sáu - 08/03/2024 22:15
MÙA HỒNG ÂN – MÙA ÂN SỦNG
Như chúng ta đều biết: Mùa Chay Thánh là mùa hồng phúc, mùa ân sủng mà Thiên Chúa giàu lòng xót thương, nhẫn nại đợi chờ, chậm bất bình và hết mực khoan nhân đến chúng ta là những người đáng phải chết vì tội lỗi. Các bài đọc Phụng Vụ trong ngày hôm nay đều hướng đến lòng từ bi, ân sủng và tình yêu vô bờ bến của Thiên Chúa đối với chúng ta. Vì vậy, với tinh thần ăn năn sám hối từ sâu thẳm trong tâm hồn, chúng ta cùng quay bước trở về với cội nguồn Tình Yêu, mặc lấy con người mới được tràn đầy lòng cảm thông, yêu thương và thứ tha.

Trong Sách Sử Biên Niên ghi lại sự bất trung của dân Chúa từ các đầu mục cho đến dân thường, họ đã sống theo thói đời ghê tởm của dân ngoại mà làm ô uế, dơ bẩn đền thờ Chúa tại Giê-ru-sa-lem. Trước cảnh đời chớ chêu như vậy, Thiên Chúa không ngừng tỏ lòng từ bi của Người qua việc đêm ngày sai sứ giả, các tiên tri đến chỉ dẫn dân chúng bỏ con đường tội lỗi, quay về với Thiên Chúa cha ông của họ; nhưng họ lại nhạo báng, coi thường các sứ giả, tiên tri của Chúa. Tuy cơn thịnh nộ của Chúa giáng xuống trên dân Người, nhưng lòng lân tuất của Người vẫn trường tồn mãi mãi, và lòng ái tuất này được tỏ bày qua sự lưu đày – giải thoát dân Chúa (x. 2Sb 36, 14-16). Nhìn vào dân Is-ra-el, chúng ta soi lại, xét lại thái độ của riêng mình trước lòng thương xót vô bờ bến của Chúa, chúng ta xem lại lối sống, thói quen, cung cách sống của mình đối với những ‘sứ giả’, những người được Chúa chọn và sai đến hướng dẫn chúng ta bước trên con đường thánh thiện; ngược lại, các ‘sứ giả’ của Chúa cũng cần nhìn lại vai trò, trách nhiệm, ơn gọi, sứ mạng của mình trước Chúa và mọi người!

Cuộc đời con người chúng ta là một chuyến đi dài, một cuộc cải hối không ngừng nghỉ vì như Thánh Phao-lô khẳng khái dạy rằng: “Anh (chị) em chết bởi vì tội lỗi, nhưng được cứu rỗi nhờ bởi ân sủng” (Ep 2, 5. 8). Điều này được ghi lại trong Thánh Vịnh 130 “Ôi lạy Chúa, nếu như Ngài chấp tội, nào có ai đứng vững được chăng? Nhưng Chúa vẫn rộng lòng tha thứ để chúng con biết kính sợ Ngài” (Tv 130, 3-4). Một lần nữa, nhờ vào lòng từ bi, lòng yêu thương cao cả mà Thiên Chúa dành cho chúng ta qua cuộc khổ nạn – phục sinh của Con Một Người, mà chúng ta được cứu rỗi khỏi tội lỗi đáng phải diệt vong. Chúng ta thường có xu hướng cho rằng: chúng ta được nên Thánh, được cứu độ nhờ bởi các việc lành phúc đức, sự hy sinh, v.v...! Thật ra, những việc đạo đức, việc bác ái, kinh nguyện chỉ là phương thế giúp chúng ta được gần Chúa hơn, được trở nên giống Chúa hơn; mặc khác, nó giúp chúng ta ý thức được sự yếu đuối, mỏng dòn của con người chúng ta, và nó trợ giúp đức tin yếu hèn của chúng ta. Còn chúng ta được cứu rỗi ‘chính do ân sủng và nhờ đức tin..., không phải bởi sức (công việc, kể cả việc lành phúc đức) của anh (chị) em, mà là do ân huệ của Thiên Chúa’ (x. Ep 2, 8). Vì vậy, chúng ta không nên kiêu hãnh, tự cao tự đại khi làm được biết bao điều lớn lao, thậm chí việc nhiệt thành phục vụ anh chị em, rồi lòng tự kiêu ấy vô hình dung đưa đẩy chúng ta đến một thái độ xem thường, chê bai anh chị em khác như Thánh Phao-lô đã nhắc nhở ‘...cũng không phải bởi việc anh (chị) em làm, để không ai có thể hãnh diện’ (x. Ep 2, 9).

Sau cùng, Mùa Chay hướng tâm hồn chúng ta đến suối nguồn xót thương, dẫn chúng ta đến tâm điểm, cùng đích của cuộc sống này, đó là: tháp nhập vào ‘tình yêu hiến dâng mạng sống mình cho người mình yêu’ như Thánh Sử Gio-an đã chép “Thiên Chúa đã yêu thế gian đến nỗi đã ban Con Một Người, để tất cả những ai tin Con của Người thì không phải hư mất, nhưng được sống đời đời” (Ga 3, 16). Đây chẳng phải một câu hô ngữ, một lời sáo rỗng, khuếch trương hay cổ động, nhưng thật sự đây chính là kim chỉ nam của đời sống Ki-tô hữu, chính là tâm điểm của chương trình cứu độ của Thiên Chúa. “Người không sai Con Một đến trần gian để lên án, luận phạt”(x. Ga 3, 17) như chúng ta thường suy nghĩ hoặc quy chụp cho Thiên Chúa, nhưng “Người sai Con Một đến thế gian này để nhờ ân sủng của Người qua Con Một mà thế gian được cứu độ” (x. Ga 3, 17). Thông thường, chúng ta hay có xu hướng đổ lỗi cho xã hội, thời đại, ngoại cảnh hay người khác, nhưng xét cho cùng, hầu hết, do lối suy nghĩ, thái độ tiêu cực, tư tưởng chủ quan của chúng ta làm cho chúng ta sầu khổ! Những yếu tố bên ngoài kia không phải không chi phối, ảnh hưởng đến chúng ta, nhưng nó chẳng thể nào là nhân tố quyết định cho hạnh phúc cuộc đời của chúng ta, và ơn cứu độ của chúng ta. Thiên Chúa luôn yêu thương, kêu mời, chờ đợi chúng ta để chúng ta quay trở về với Người, và được cứu rỗi, nhưng lắm lúc tư duy, suy tưởng từ ‘thuở tạo thiên lập địa’ của chúng ta là Thiên Chúa sẽ lên án, phán xét làm chúng ta thu mình trong vỏ bọc cá nhân, tránh xa tha nhân, biếng nhác việc bác ái, thậm tệ hơn, dần dần ù lì, mê muội trong thói quen xấu và xa lìa Thiên Chúa!

Đọc lại Lời Chúa hôm nay, chúng ta không ngần ngại đấm ngực bản thân thú nhận tội lỗi của mình trước Chúa và anh chị em, trước tình yêu vô bờ bến và lòng lân tuất hải hà của Thiên Chúa. Để nhờ ơn Chúa trong Mùa Chay Thánh này, chúng con biết hoán cải tự tâm, biết nỗ lực không ngừng bước từng bước nhỏ một trở về với Suối Nguồn Tình Yêu – Thiên Chúa của lòng con.
                             
Dù bao phen đời con bất xứng
Chúa dủ tình, trông đứng chờ con
Quay trở về này hồn thơ dại
Ẩn nương Cha ngày dài ấm êm
Bước theo Cha, bóng đêm xa khuất
Mãi một đời ngây ngất lòng Cha. Amen!

Tác giả bài viết: Lm. Xuân Hy Vọng

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

Click để đánh giá bài viết

  Ý kiến bạn đọc

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn

THỐNG KÊ TRUY CẬP

  • Đang truy cập 108
  • Máy chủ tìm kiếm 17
  • Khách viếng thăm 91
  • Hôm nay 37,785
  • Tháng hiện tại 531,143
  • Tổng lượt truy cập 5,316,411
Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây