Thứ Sáu Tuần V Mùa Chay Năm A (Ga 10,31-42

Thứ năm - 26/03/2026 05:01
Thứ Sáu Tuần V Mùa Chay Năm A (Ga 10,31-42

Tin Mừng: Ga 10,31-42

31 Khi ấy, người Do-thái lại lấy đá để ném Đức Giê-su. 32 Người bảo họ : “Tôi đã cho các ông thấy nhiều việc tốt đẹp Chúa Cha đã giao cho tôi làm ; vì việc nào mà các ông ném đá tôi ?” 33 Người Do-thái đáp : “Chúng tôi ném đá ông, không phải vì một việc tốt đẹp, nhưng vì một lời nói phạm thượng : ông là người phàm mà lại tự cho mình là Thiên Chúa.” 34 Đức Giê-su bảo họ : “Trong Lề Luật các ông, đã chẳng có chép lời này sao : ‘Ta đã phán : các ngươi là những bậc thần thánh’ ? 35 Nếu Lề Luật gọi những kẻ được Thiên Chúa ngỏ lời là những bậc thần thánh, mà lời Kinh Thánh không thể bị huỷ bỏ, 36 thì tôi là người Chúa Cha đã thánh hiến và sai đến thế gian, làm sao các ông lại bảo tôi : ‘Ông nói phạm thượng !’ vì tôi đã nói : ‘Tôi là Con Thiên Chúa’ ? 37 Nếu tôi không làm các việc của Cha tôi, thì các ông đừng tin tôi. 38 Còn nếu tôi làm các việc đó, thì dù các ông không tin tôi, ít ra cũng hãy tin các việc đó. Như vậy, các ông sẽ biết và ngày càng biết thêm rằng : Chúa Cha ở trong tôi và tôi ở trong Chúa Cha.” 39 Bấy giờ họ lại tìm cách bắt Người, nhưng Người đã thoát khỏi tay họ.
40 Đức Giê-su lại ra đi, sang bên kia sông Gio-đan, đến chỗ trước kia ông Gio-an đã làm phép rửa, và Người ở lại đó. 41 Nhiều người đến gặp Đức Giê-su. Họ bảo nhau : “Ông Gio-an đã không làm một dấu lạ nào cả, nhưng mọi điều ông ấy nói về người này đều đúng.” 42 Ở đó, nhiều người đã tin vào Đức Giê-su.
 
Suy Niệm:

“Chúng tôi ném đá ông, không phải vì một việc tốt đẹp, nhưng vì một lời nói phạm thượng: ông là người phàm mà lại tự cho mình là Thiên Chúa” (Ga10, 33)

Tin Mừng hôm nay mở ra một khung cảnh căng thẳng đến nghẹt thở: những viên đá đã được cầm lên. Không còn là tranh luận nữa, mà là chuẩn bị cho bạo lực. Điều đáng chú ý là chính những người Do Thái thừa nhận Đức Giêsu đã làm nhiều việc tốt đẹp, nhưng điều khiến họ không thể chấp nhận lại không nằm ở các việc làm, mà ở căn tính của Ngài. Họ không ném đá vì điều xấu, mà vì một điều quá lớn: một con người lại dám xưng mình là Thiên Chúa.

Con người có thể đón nhận một Thiên Chúa cao cả, xa vời, nhưng lại vấp ngã trước một Thiên Chúa quá gần, quá cụ thể, quá “giống mình”. Đức Giêsu không chỉ nói về Thiên Chúa, Ngài mặc khải chính mình: Ngài ở trong Chúa Cha và Chúa Cha ở trong Ngài. Chính lời này phá vỡ mọi khuôn khổ tôn giáo quen thuộc của họ.

Đức Giêsu không rút lại lời mình, cũng không né tránh xung đột. Ngài dẫn họ trở về với Kinh Thánh: “Trong Lề Luật của các ông, chẳng có chép rằng: Ta đã nói: các ngươi là thần sao?”. Lập luận của Ngài không nhằm tranh thắng, nhưng để mở ra một lối nhìn mới. Và Ngài còn mời họ đi xa hơn: nếu không tin lời Ngài, thì hãy nhìn vào những việc Ngài làm, vì chính những việc ấy làm chứng rằng Chúa Cha ở trong Ngài.

Nhưng khi lòng đã khép kín, thì cả Lời lẫn dấu chỉ cũng không còn chỗ để đi vào. Thay vì mở lòng, họ lại tìm cách bắt Ngài. Trước một mặc khải quá lớn, họ chọn sự an toàn của những xác tín cũ. Và những viên đá đã được cầm lên.

Tin Mừng kết thúc bằng một chi tiết rất nhẹ, nhưng đầy ý nghĩa: Đức Giêsu rút lui sang bên kia sông Giođan, nơi trước đây Gioan Tẩy Giả đã làm phép rửa. Ở đó, không có tranh cãi, không có bạo lực, chỉ có những con người đơn sơ đến với Ngài và họ nhận ra: mọi điều Gioan nói về Ngài đều đúng. Và nhiều người đã tin. Có một sự tương phản rõ rệt: ở trung tâm, nơi có Lề Luật và kiến thức, người ta lại khước từ. Còn ở nơi ngoại biên, nơi lòng người còn mở, đức tin lại nảy sinh. Họ mở lòng để đón nhận một Thiên Chúa vượt quá khuôn khổ của mình.

Lời Chúa hôm nay trở thành một lời chất vấn rất thật cho đời sống của con. Nhiều khi, con cũng tin vào Thiên Chúa, nhưng là một Thiên Chúa theo cách con hiểu, theo điều con mong. Một Thiên Chúa đủ xa để con tôn thờ, nhưng không quá gần để làm xáo trộn cuộc sống của con. Thế nhưng, Thiên Chúa lại đến với con theo một cách rất khác: trong một người chị em con khó đón nhận, trong một bổn phận con không muốn, trong những hoàn cảnh không như ý. Và chính lúc ấy, con khựng lại.

Bởi trong những tình huống ấy, điều con khó đón nhận không phải là Thiên Chúa, mà là cách Ngài hiện diện. Có những lúc, con đã “ném đá” Ngài, không phải bằng tay, nhưng bằng trái tim khép kín. Không phải bằng bạo lực, nhưng bằng một ánh nhìn thiếu bao dung, bằng những phán xét âm thầm… Con nhận ra, điều làm con khó sống với chị em không chỉ vì khác biệt tính cách, nhưng vì con vẫn còn giữ chặt cái tôi của mình: những điều con cho là đúng, những cảm xúc con không muốn buông, những thành kiến con vẫn giữ. Và mỗi lần như thế, con lại cầm lên những viên đá, có khi là lời nói, có khi là sự thinh lặng lạnh lùng.

Lạy Chúa, Chúa vẫn đến với con trong sự gần gũi, qua những biến cố và hoàn cảnh cụ thể, để cho con có được những chọn lựa: chọn mở lòng hay khép lại, chọn đón nhận hay loại trừ. Mỗi chọn lựa đó quyết định con đang đón nhận Chúa, hay khước từ Ngài. Chúa vẫn kiên nhẫn mời con nhìn vào những việc của Chúa đang diễn ra mỗi ngày trong đời sống cộng đoàn, trong những hy sinh âm thầm của người chị em, trong những cơ hội rất nhỏ để con yêu thương hơn một chút. Chính trong những hoàn cảnh ấy, Chúa đang dạy con học yêu như Chúa yêu.

Lạy Chúa, xin ban cho con đủ khiêm tốn và hiền lành để không vội phán xét, nhưng biết buông xuống những gì không phải là tình yêu. Đặc biệt trong những ngày còn lại của Mùa Chay, xin cho con biết trở về với Chúa nơi Thánh Thể, để được Chúa chạm đến và biến đổi. Để con cũng biết chọn yêu, mỗi ngày một hơn trong cuộc sống của mình. Amen.


 

Tác giả bài viết: Nữ tu Maria Goretti Bích Quyên

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

Click để đánh giá bài viết

  Ý kiến bạn đọc

THỐNG KÊ TRUY CẬP

  • Đang truy cập 14
  • Hôm nay 6,671
  • Tháng hiện tại 265,104
  • Tổng lượt truy cập 15,913,271
Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây