THẬT ĐÚNG ĐÁ QUÝ

Thứ sáu - 17/05/2024 03:33
THẬT ĐÚNG ĐÁ QUÝ

Có một tu sĩ ngao du bốn phương, trên đường đi ngao du vô ý nhặt được một viên đá quý, thuận tay bỏ vào cái bao sau lưng.
Một hôm, tu sĩ gặp một du khách đang mệt mỏi, ông ta và người ấy chia sẻ với nhau tất cả đồ vật, người ấy kinh ngạc nhìn viên đá quý sáng lòa trong cái bao, mà vị tu sĩ ấy không chút do dự lấy viên đá qúy ấy tặng cho du khách ấy, du khách rất phấn khời cầm lấy và đi, miệng không ngớt nói may mắn may mắn.
Nhưng qua mấy ngày sau, du khách ấy lại tìm đến vị tu sĩ, và cung kính đem viên đá quý ấy trả lại cho vị tu sĩ, nói: “Tôi không cần viên đá quý này, tôi cần cái quý trọng hơn nó, cái tôi cần là vì động cơ nào mà khiến ngài tự nguyện đem viên đá rất quý này tặng cho tôi ? Xin ngày dạy tôi điều ấy.
Suy tư :
- Có người nói bạn bè quý nhất là cái tình, nhưng không dám tặng đá quý cho bạn.
- Có người nói tình yêu quý nhất là lòng chung thủy, nhưng không dám tặng đá quý cho người yêu.
Có người nói con người ta sống ở đời quý nhất là lòng chữ tín, nhưng tiếc không dám hứa tặng đá quý của mình cho người xin.
Khi trong lòng bạn có Chúa Giê-su, thì dù cho tất cả mọi của cải quý giá nhất trên thế gian gộp lại cũng không bằng, bởi vì Ngài chính là gia nghiệp của bạn.
Có “Chúa Giê-su trong mình” chính là động lực thúc đẩy chúng ta tự nguyện phục vụ tha nhân, tự nguyện cho đi viên đá quý nhất của mình là tài năng và sức lực và danh vọng vì tha nhân... 
Cái mà con người thời nay cần cái bạn có trong lòng là Chúa Giê-su đó...

 
Nguồn:  “Ngôn ngữ kì diệu của tâm hồn"
Tác giả: Ngụy Đễ Hương
Chuyển ngữ: Lm. Giuse Maria Nhân Tài, csjb
 Tags: TRUYỆN

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

Click để đánh giá bài viết

  Ý kiến bạn đọc

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn

THỐNG KÊ TRUY CẬP

  • Đang truy cập 140
  • Máy chủ tìm kiếm 56
  • Khách viếng thăm 84
  • Hôm nay 28,621
  • Tháng hiện tại 582,932
  • Tổng lượt truy cập 7,313,736
Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây