Thứ Năm Tuần 22 Thường Niên Năm A (Lc 5,1-11)

Thứ tư - 02/09/2026 06:53
Thứ Năm Tuần 22 Thường Niên Năm A (Lc 5,1-11)
Suy Niệm:

“Nhưng vâng lời Thầy, con sẽ thả lưới.”


Sau khi giảng dạy dân chúng và lên thuyền của ông Simon, Đức Giêsu bảo Simon: “Chèo ra chỗ nước sâu mà thả lưới bắt cá.” Simon đã vất vả suốt đêm mà chẳng bắt được gì. Là người đánh cá, ông hiểu rõ công việc của mình và cũng hiểu rằng sau một đêm trắng tay, việc thả lưới thêm lần nữa dường như chẳng còn ý nghĩa.

Thế nhưng, trước lời Đức Giêsu, Simon đã thưa: “Thưa Thầy, chúng tôi đã vất vả suốt đêm mà chẳng bắt được gì. Nhưng vâng lời Thầy, tôi sẽ thả lưới.” Và mẻ cá đến. Trước Đức Giêsu, Simon nhận ra sự nhỏ bé và bất xứng của mình: “Lạy Chúa, xin tránh xa con, vì con là kẻ tội lỗi.” Đức Giêsu nói: “Đừng sợ.” Rồi Người gọi ông bước vào một hành trình mới: “Từ nay anh sẽ là người thu phục người ta.” Simon và các bạn đưa thuyền vào bờ, bỏ hết mọi sự mà theo Người.

Con dừng lại trước lời của Simon: “Nhưng vâng lời Thầy, con sẽ thả lưới.” Đó là lời được thốt lên sau một đêm thất bại. Ông chỉ biết mình đã mệt mỏi, chiếc lưới vẫn trống và kinh nghiệm của một người đánh cá cho ông đủ lý do để không hy vọng thêm nữa. Thế nhưng, ông vẫn thả lưới, chỉ vì tin vào lời Thầy.

Con cũng có những lúc như Simon. Con đã cố gắng nhưng mọi sự vẫn chưa thay đổi. Con đã cầu nguyện nhưng điều con mong chờ vẫn còn im lặng. Con đã nhiều lần bắt đầu lại nhưng rồi lại gặp những yếu đuối cũ. Có những lúc con muốn dừng lại vì không còn biết phải làm gì hơn. Chính trong những lúc ấy, Chúa mời con “chèo ra chỗ nước sâu”. Nước sâu của niềm tin là nơi con không còn có thể dựa hoàn toàn vào kinh nghiệm, khả năng hay những điều con nhìn thấy. Con muốn hiểu rồi mới vâng, muốn thấy kết quả rồi mới tin, muốn biết con đường phía trước rồi mới bước đi. Còn Chúa lại mời con bước đi trước, với tất cả niềm tin và sự tín thác. Simon đã thả lưới và gặp được một điều lớn hơn cả mẻ cá: ông gặp Đức Giêsu và gặp lại chính mình. Trước Người, ông nhận ra sự bất xứng của mình. Nhưng cũng chính lúc ấy, ông nghe được lời: “Đừng sợ.” Chúa đã bước lên con thuyền của Simon, thì hôm nay con cảm nhận  Người bước đang bước vào chiếc thuyền đời con giữa những mỏi mệt, giới hạn và cả những lần con thất bại. Người biết con rõ hơn con biết chính mình, nhưng Người vẫn gọi và vẫn kiên nhẫn chờ con đáp lại. Vì thế lời mời gọi “chèo ra chỗ nước sâu” của Chúa dành cho con hôm nay là chủ động mỉm cười với một chị em mà con thấy khó gần; kiên nhẫn nhận một công việc âm thầm không ai để ý; chủ động làm hòa thêm một lần với người chị em con còn tổn thương; hay kiên trì tập một nhân đức dù con đã nhiều lần quyết tâm rồi lại vấp ngã.

Nước sâu với con nhiều khi là một tự ái chưa buông, một tổn thương chưa lành, một người con chưa thể yêu, một việc con không muốn làm. Nhưng chính nơi ấy, Chúa mời con thả lưới thêm một lần nữa. Vì Đấng chọn gọi con đang ở trên con thuyền cuộc đời con, con không muốn đứng mãi bên bờ của thất vọng. Con muốn bước thêm một bước, làm thêm một việc nhỏ vì tình yêu và một lần nữa thưa với Chúa: “Nhưng vâng lời Thầy, con sẽ thả lưới.”

Lạy Chúa, có những lúc con mỏi mệt vì chiếc lưới đời mình vẫn trống, vì những cố gắng và lời cầu nguyện của con chưa đem lại điều con mong đợi. Xin cho con can đảm bước thêm một bước trong tình yêu, kiên trì bắt đầu lại và luôn biết trở về với Đức Kitô Chịu Đóng Đinh, để trong mọi hoàn cảnh, con vẫn có thể thưa với Chúa: “Nhưng vâng lời Thầy, con sẽ thả lưới.” Amen. 



 

Tác giả bài viết: Nữ tu Maria Võ Hồng

 Tags: SUY NIỆM

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

Click để đánh giá bài viết

  Ý kiến bạn đọc

THỐNG KÊ TRUY CẬP

  • Đang truy cập 32
  • Máy chủ tìm kiếm 7
  • Khách viếng thăm 25
  • Hôm nay 7,909
  • Tháng hiện tại 26,599
  • Tổng lượt truy cập 16,874,569
Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây