Tháng Năm trở về, lòng người tín hữu như chậm lại trong một nhịp rất dịu: hướng về Đức Maria. Như một thói quen đạo đức quen thuộc, đồng thời là một hành trình chiêm ngắm – để nhận ra nơi Mẹ con đường của chính đời mình, trong ơn gọi dâng hiến.
Giữa muôn vàn vẻ đẹp nơi Đức Maria, điều làm nên căn tính sâu xa nhất của Mẹ là lời “xin vâng”. Một lời nói lên trọn vẹn tương quan của Mẹ với Thiên Chúa và cũng là con đường Mẹ đã bước đi suốt cả cuộc đời.
Lời “xin vâng” của Mẹ, khởi đầu của một đời trung tín
Trong biến cố Truyền Tin, Đức Maria không vội vàng thưa “xin vâng”. Mẹ đã hỏi: “Việc ấy sẽ xảy ra cách nào?” Đó không phải là sự nghi ngờ, nhưng là một đức tin đang tìm hiểu để có thể trao hiến cách trọn vẹn. Đức tin của Mẹ không mù quáng, cũng không dựa trên cảm xúc nhất thời, nhưng là một đức tin biết lắng nghe, biết suy tư và dám bước vào đối thoại với Thiên Chúa.
Và rồi, lời “xin vâng” được thốt lên. Điều làm nên vẻ đẹp nơi Mẹ là Mẹ đã sống lời “xin vâng” ấy suốt đời mình. Từ Nazareth âm thầm, qua những ngày tháng không hiểu hết những gì đang xảy ra, cho đến giây phút đứng dưới chân Thập Giá, lời “xin vâng” vẫn tiếp tục được lặp lại bằng chính cuộc sống được hiến trao. Đó là một hành trình đức tin được thanh luyện, lớn lên và nên trọn trong tình yêu.
Chính vì thế, nơi Mẹ Maria, ta gặp một con người dám để Thiên Chúa làm chủ cuộc đời mình, ngay cả khi không nắm chắc mọi điều phía trước.
Học nơi Mẹ “xin vâng” từng ngày
Nhìn lên Đức Maria, người nữ tu Mến Thánh Giá nhận ra nơi Mẹ một sự gần gũi sâu xa. Bởi linh đạo của đời dâng hiến tìm gặp Đức Kitô trong mầu nhiệm Thập Giá và chính Mẹ là người đã đi trọn con đường ấy.
Mẹ đón nhận thập giá vì nơi đó có Con của Mẹ và có thánh ý của Thiên Chúa. Cả cuộc đời Mẹ là một sự lắng nghe trong thinh lặng, đọc ra tiếng Chúa giữa những điều rất bình thường, kiên trì bước đi dù nhiều khi không hiểu, và luôn giữ một con tim hướng trọn về Thiên Chúa.
Điều đó trở thành lời mời gọi cụ thể cho đời sống hôm nay. Giữa nhịp sống cộng đoàn với những khác biệt, những giới hạn và cả những va chạm rất người, lời “xin vâng” không còn là một ý niệm đẹp, nhưng trở thành một chọn lựa mỗi ngày. Đó là chọn lựa bước vào đối thoại để hiểu nhau hơn, chọn lựa tha thứ thay vì giữ lại tổn thương, chọn lựa mở lòng thay vì khép kín.
Nhưng sống được như thế không phải là điều tự nhiên. Có những lúc con muốn vâng khi mọi sự thuận lợi, nhưng lại chùn bước khi phải từ bỏ. Có những khi con muốn trung tín, nhưng lại sợ mất mát. Và cũng có lúc con muốn yêu, nhưng lại giữ lại cho mình.
Chính trong những giới hạn đó, con hiểu rằng để có thể “vâng”, con cần phải “xin”. Xin ơn can đảm để không trốn tránh. Xin ơn trung tín để không bỏ cuộc. Và xin một con tim biết yêu, để lời “xin vâng” không trở thành gánh nặng, nhưng là một hiến dâng tự do.
Tháng Hoa lại trở về, và mỗi người được mời gọi dâng lên Mẹ những đóa hoa của đời mình. Có thể là đóa hoa tươi của những cố gắng mỗi ngày, nhưng cũng có thể là những cánh hoa đã héo bởi mệt mỏi, yếu đuối và những vết thương chưa lành. Tất cả đều có thể trở thành lễ dâng, nếu được trao đi trong sự chân thành. Bởi Đức Maria, Đấng đã cưu mang Ngôi Lời, hiểu rõ hơn ai hết giá trị của một cuộc đời được trao hiến, dù mong manh hay chưa trọn vẹn.
Lạy Mẹ Maria, xin dạy con biết thưa “xin vâng” mỗi ngày, không chỉ bằng lời nói, nhưng bằng chính cuộc đời dâng hiến của con.