Thứ Hai Tuần 32 Thường Niên Năm C (Lc 17, 1-6)

Chủ nhật - 09/11/2025 04:14
Thứ Hai Tuần 32 Thường Niên Năm C (Lc 17, 1-6)

                                                                                        Nữ tu Maria Quỳnh Ly

“Dù một ngày bị xúc phạm bảy lần, mà bảy lần họ trở lại nói: ‘Tôi hối hận’, thì anh em cũng phải tha cho họ” (Lc 17,4)

Trong hành trình lên Giêrusalem, Chúa Giêsu tiếp tục huấn luyện các môn đệ bằng những lời dạy mạnh mẽ và thẳng thắn. Người không chỉ mạc khải dung mạo Thiên Chúa là Cha giàu lòng thương xót, mà còn mời gọi các môn đệ sống lòng thương xót ấy nơi chính tương quan huynh đệ hằng ngày.

Đức Giêsu dạy các môn đệ bài học cốt lõi của đời sống chung: đừng làm cớ cho người khác sa ngã, hãy biết tha thứ, và giữ vững lòng tin vào Thiên Chúa. Lời dạy của Người vang lên như một mệnh lệnh: “Nếu người anh em xúc phạm đến anh, hãy khiển trách nó; và nếu nó hối hận, thì hãy tha cho nó.” (Lc 17,3-4)

Chúa Giêsu không phủ nhận thực tế đau đớn của những xúc phạm, của những vết thương do người khác gây ra. Nhưng điều Người nhấn mạnh chính là sự tái lập hiệp thông.

Tha thứ không phải là làm ngơ hay quên đi lỗi lầm, mà là mở một con đường cho tình yêu thắng vượt hận thù, để tương quan được chữa lành và đời sống cộng đoàn được tái sinh trong ân sủng. Ngài nói: “Dù một ngày bị xúc phạm bảy lần, mà bảy lần họ trở lại nói: ‘Tôi hối hận’, thì anh em cũng phải tha cho họ.” (Lc 17,4)

Con số “bảy” trong Kinh Thánh không mang nghĩa đếm số lần, nhưng diễn tả sự trọn vẹn và vô giới hạn. Chúa Giêsu mời gọi tha thứ không vì người khác xứng đáng, mà vì chính chúng ta đã được Thiên Chúa tha thứ vô điều kiện. Người muốn các môn đệ trở nên hình ảnh sống động của lòng thương xót.

Lạy Chúa, qua Lời Chúa hôm nay, con soi mình trong ánh sáng của Ngài và cảm nhận ơn tha thứ vô điều kiện mà Chúa dành cho con. Đã bao lần con bất trung thất tín với Chúa, đã bao lần con không chu toàn bổn phận của một người nữ tu đối với Chúa, với Giáo Hội, với Hội Dòng và với chính bản thân. Đã không ít lần con sa đi ngã lại trong tội lỗi, trong những thói quen không tốt, những ý nghĩ không lành mạnh. Ngay cả bản thân, con cũng đã từng thất vọng về chính yếu đuối của mình. Thế nhưng, Chúa vẫn tha thứ không mệt mỏi cho con, như lời Ngài đã phán: “Dù tội các ngươi có đỏ như son, cũng sẽ trở nên trắng như tuyết; có thắm tựa vải điều, cũng sẽ nên trắng như bông.” (Is 1,18)

Từ kinh nghiệm được Chúa tha thứ, con nghe lời mời gọi sống tha thứ ngay trong đời sống cộng đoàn, nơi chan chứa ân sủng mà cũng đầy thách đố. Trong cộng đoàn, va chạm, hiểu lầm, xung đột là điều không thể tránh. Một lời nói, một ánh nhìn, một thái độ vô tình cũng có thể khiến con bị tổn thương. Có những câu nói khiến người này vui, nhưng lại làm người kia buồn. Dù vô tình hay cố ý, chúng con vẫn gây thương tổn cho nhau. Chỉ khi con nhìn lên Chúa, con để tình yêu và kinh nghiệm được tha thứ chạm đến nơi sâu nhất của tổn thương, mới biến tổn thương thành cơ hội để yêu thương nhiều hơn.

Là nữ tu Mến Thánh Giá, con học tha thứ như một cách vác thập giá mỗi ngày trong âm thầm, khiêm tốn và tín thác. Có lẽ đó cũng là một hình thức sống khó nghèo: nghèo trong tự ái để giàu trong lòng xót thương.

Lạy Chúa, con biết rằng tha thứ không phải là quên, nhưng là để tình yêu Chúa chữa lành những tổn thương trong con. Chỉ có tha thứ và bao dung mới mở ra con đường bình an. Mỗi lần con chọn tha thứ là mỗi lần con cho phép Chúa bước vào trái tim mình, biến hiểu lầm thành ơn phúc.

Nhưng con biết tha thứ không hề dễ, nên các Tông đồ đã thưa: “Xin thêm lòng tin cho chúng con.” (Lc 17,5) Thật vậy, chỉ có đức tin mới giúp con tha thứ, tin rằng tình yêu mạnh hơn hận thù, rằng con đã được Chúa tha thứ vô điều kiện. Thì đến lượt con cũng phải sống tha thứ với tha nhân. Quả thế tha thứ là một tiến trình buông bỏ từng chút một, buông tổn thương, buông tính tự ái, buông cái tôi, để chỉ giữ lại Chúa là gia nghiệp duy nhất.
 
Lạy Chúa, để sống lời mời gọi tha thứ của Chúa, con cần ơn Chúa, cần sức mạnh của Thiên Chúa hành động trong con. Khi con dám tin rằng Chúa đang ở trong vết thương của mình, chính lúc ấy ơn tha thứ bắt đầu nảy mầm và tình yêu được tái sinh. Lạy Chúa, xin giúp con dám tin vào sức mạnh của tình yêu Chúa hơn là giận hờn của con. Xin cho đời sống thánh hiến của con tỏa hương tha thứ, lòng bao dung để ai gặp con cũng cảm nhận được sự dịu dàng của lòng Chúa xót thương. Xin cho mỗi ngày của con là một nghĩa cử nhỏ bé trong hành trình học sống tha thứ, để giữa những giới hạn của con người, tình yêu Chúa vẫn lớn lên và chiếu sáng. Amen.


 

 Tags: SUY NIÊM

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

Click để đánh giá bài viết

  Ý kiến bạn đọc

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn

THỐNG KÊ TRUY CẬP

  • Đang truy cập 18
  • Máy chủ tìm kiếm 5
  • Khách viếng thăm 13
  • Hôm nay 4,638
  • Tháng hiện tại 53,504
  • Tổng lượt truy cập 15,316,661
Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây