Thứ Năm Tuần II Mùa Chay Năm A (Lc 16, 19-31)

Thứ tư - 04/03/2026 04:13
Thứ Năm Tuần II Mùa Chay Năm A (Lc 16, 19-31)
Tin Mừng: Lc 16, 19-31

19 Khi ấy, Đức Giê-su nói với người Pha-ri-sêu dụ ngôn sau đây: “Có một ông nhà giàu kia, mặc toàn lụa là gấm vóc, ngày ngày yến tiệc linh đình. 20 Lại có một người nghèo khó tên là La-da-rô, mụn nhọt đầy mình, nằm trước cổng ông nhà giàu, 21 thèm được những thứ trên bàn ăn của ông ấy rớt xuống mà ăn cho no. Lại thêm mấy con chó cứ đến liếm ghẻ chốc anh ta. 22 Thế rồi người nghèo này chết, và được thiên thần đem vào lòng ông Áp-ra-ham. Ông nhà giàu cũng chết, và người ta đem chôn.23 “Dưới âm phủ, đang khi chịu cực hình, ông ta ngước mắt lên, thấy tổ phụ Áp-ra-ham ở tận đàng xa, và thấy anh La-da-rô trong lòng tổ phụ. 24 Bấy giờ ông ta kêu lên: ‘Lạy tổ phụ Áp-ra-ham, xin thương xót con, và sai anh La-da-rô nhúng đầu ngón tay vào nước, nhỏ trên lưỡi con cho mát; vì ở đây con bị lửa thiêu đốt khổ lắm!’25 Ông Áp-ra-ham đáp: ‘Con ơi, hãy nhớ lại: suốt đời con, con đã nhận phần phước của con rồi; còn La-da-rô suốt một đời chịu toàn những bất hạnh. Bây giờ, La-da-rô được an ủi nơi đây, còn con thì phải chịu khốn khổ.26 Hơn nữa, giữa chúng ta đây và các con đã có một vực thẳm lớn, đến nỗi bên này muốn qua bên các con cũng không được, mà bên đó có qua bên chúng ta đây cũng không được.’27 “Ông nhà giàu nói: ‘Lạy tổ phụ, vậy thì con xin tổ phụ sai anh La-da-rô đến nhà cha con, 28 vì con hiện còn năm người anh em nữa. Xin sai anh đến cảnh cáo họ, kẻo họ lại cũng sa vào chốn cực hình này!’29 Ông Áp-ra-ham đáp: ‘Chúng đã có Mô-sê và các Ngôn Sứ, thì chúng cứ nghe lời các vị đó.’30 Ông nhà giàu nói: ‘Thưa tổ phụ Áp-ra-ham, họ không chịu nghe đâu, nhưng nếu có người từ cõi chết đến với họ, thì họ sẽ ăn năn sám hối.’31 Ông Áp-ra-ham đáp: ‘Mô-sê và các Ngôn Sứ mà họ còn chẳng chịu nghe, thì người chết có sống lại, họ cũng chẳng chịu tin’.”

Suy Niệm:

“Ông Áp-ra-ham đáp: ‘Con ơi, hãy nhớ lại: suốt đời con, con đã nhận phần phước của con rồi; còn La-da-rô suốt một đời chịu toàn những bất hạnh.” (Lc 16, 25)

Lời Chúa hôm nay đưa con trở lại với dụ ngôn người phú hộ và anh La-da-rô. Một câu chuyện rất quen. Câu chuyện bắt đầu bằng một đời sống rất bình thường: giàu có, tiện nghi, yến tiệc mỗi ngày. Không có điều gì xem ra xấu xa. Và trước cổng nhà ấy, có một con người nghèo đói, đầy ghẻ chốc, chỉ mong những mảnh vụn rơi xuống từ bàn ăn. Khoảng cách giữa họ chỉ là một cánh cổng – một ranh giới mỏng manh nhưng đủ để chia thành hai thế giới.

La-da-rô là người duy nhất trong dụ ngôn được gọi tên. Người bị bỏ quên trước mắt người đời lại được Thiên Chúa biết rõ. Còn người phú hộ thì không tên. Con tự hỏi: phải chăng trước mặt Thiên Chúa, điều làm nên căn tính không phải là sự dư đầy mình sở hữu, nhưng là tình yêu mình đã sống?

Bi kịch của người phú hộ không nằm ở sự giàu có, nhưng ở sự dửng dưng. Ông không xua đuổi La-da-rô, không làm hại anh. Ông chỉ không để ý. Và chính sự “không để ý” rất bình thường ấy đã âm thầm đào nên một vực thẳm. Vực thẳm ấy không xuất hiện sau cái chết, nhưng đã được hình thành từng ngày, mỗi khi ông bước qua cánh cổng mà không một lần dừng lại.

Giữa cảnh phán xét ấy, lời của tổ phụ Áp-ra-ham vang lên: “Con ơi, hãy nhớ lại…” Lời gọi thật lạ. Không phải một bản án, nhưng là một lời mời trở về ký ức. Nhớ lại những ân huệ đã nhận. Nhớ lại phần phước đã hưởng dùng. Nhớ lại cách mình đã sống giữa những đủ đầy ấy.

Hôm nay, lời ấy vang lên với chính con. Bước theo Chúa trong đời thánh hiến, con đã từ bỏ nhiều điều. Con đã chọn sống nghèo khó, vâng phục và khiết tịnh. Nhưng Tin Mừng khiến con lặng đi và tự hỏi: liệu con có đang giữ lại cho mình một sự giàu có khác? Có khi nào con giàu sự ổn định quen thuộc, giàu một vị trí đủ vững, giàu những kinh nghiệm thiêng liêng khiến con tự thấy mình đã “ổn”? Có khi nào con giàu đến mức không còn cảm thấy cần hoán cải nữa?

Lạy Chúa, đối diện với Lời Chúa hôm nay, điều con sợ nhất không phải là nghèo đi, nhưng là giàu đến mức không còn thấy ai đang nằm trước cửa đời mình. Khi con sống đủ đầy trong ân sủng, trong nề nếp, trong sự bảo bọc của cộng đoàn, mà trái tim lại dần khép lại trước những thiếu thốn rất gần bên cạnh.

Trong cộng đoàn, vẫn có những “La-da-rô” rất âm thầm: một chị em đang mệt mỏi mà con đã không dừng lại hỏi han; một khác biệt quan điểm mà con chọn giữ khoảng cách; một nỗi buồn nhỏ mà con đi ngang qua vì nghĩ rằng không quan trọng. Nếu không tỉnh thức, “phần phước” con đang hưởng có thể trở thành một cánh cổng khép kín, và sự trung thành bề ngoài có thể che đi một trái tim đang dần chai cứng.

“Con ơi, hãy nhớ lại…” Lời ấy đưa con trở về với sự thật rằng tất cả những gì con có đều là quà tặng. Nếu con đã nhận nhiều, con cũng được mời gọi trao đi nhiều hơn. Xin cho con đừng an tâm quá sớm với những gì mình đã sống. Xin giữ cho trái tim con luôn mềm lại, để giữa đời thánh hiến, con vẫn biết cúi xuống, biết dừng lại, biết lắng nghe và biết chạm vào nỗi đau khổ của tha nhân.

Lạy Chúa, xin giữ cho lòng con đừng khép lại trong sự an toàn. Xin dạy con biết sống thanh thoát và sẻ chia giữa những đủ đầy con đang có, để tình yêu của Chúa có thể đi qua đời con và chạm đến những La-da-rô cụ thể rất gần nơi cuộc sống của con. Amen.



 

Tác giả bài viết: Nữ tu Maria Nguyễn Hằng

Tổng số điểm của bài viết là: 5 trong 1 đánh giá

Xếp hạng: 5 - 1 phiếu bầu
Click để đánh giá bài viết

  Ý kiến bạn đọc

THỐNG KÊ TRUY CẬP

  • Đang truy cập 30
  • Máy chủ tìm kiếm 4
  • Khách viếng thăm 26
  • Hôm nay 13,446
  • Tháng hiện tại 49,328
  • Tổng lượt truy cập 15,697,495
Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây