NGÀY 02 THÁNG 02: LỄ DÂNG CHÚA GIÊSU TRONG ĐỀN THÁNH (Lc2, 22- 32)

Chủ nhật - 01/02/2026 04:03
NGÀY 02 THÁNG 02: LỄ DÂNG CHÚA GIÊSU TRONG ĐỀN THÁNH (Lc2, 22- 32)
Tin Mừng:  Lc 2, 22 - 32 

22 Khi đã đủ thời gian, đến ngày các ngài phải được thanh tẩy theo luật Mô-sê, bà Ma-ri-a và ông Giu-se đem con lên Giê-ru-sa-lem, để tiến dâng cho Chúa, 23 như đã chép trong Luật Chúa rằng : “Mọi con trai đầu lòng phải được thánh hiến, dành riêng cho Chúa”. 24 Ông bà cũng lên để dâng của lễ theo Luật Chúa truyền, là một đôi chim gáy hay một cặp bồ câu non. 25 Hồi ấy ở Giê-ru-sa-lem, có một người tên là Si-mê-ôn. Ông là người công chính và sùng đạo, ông những mong chờ niềm an ủi của Ít-ra-en, và Thánh Thần hằng ngự trên ông. 26 Ông đã được Thánh Thần linh báo là ông sẽ không thấy cái chết trước khi được thấy Đấng Ki-tô của Đức Chúa. 27 Được Thần Khí thúc đẩy, ông lên Đền Thờ. Vào lúc cha mẹ Hài Nhi Giê-su đem con tới để làm điều người ta quen làm theo luật dạy, 28 thì ông ẵm lấy Hài Nhi trên tay, và chúc tụng Thiên Chúa rằng :
29“Muôn lạy Chúa, giờ đây
theo lời Ngài đã hứa,
xin để tôi tớ này được an bình ra đi.
30Vì chính mắt con được thấy ơn cứu độ
31Chúa đã dành sẵn cho muôn dân :
32Đó là ánh sáng soi đường cho dân ngoại,
là vinh quang của Ít-ra-en Dân Ngài.”

Suy Niệm:


 

“Đó là ánh sáng soi đường cho dân ngoại, là vinh quang của Ít-ra-en Dân Ngài.” (Lc 2,32)

Tin Mừng lễ Dâng Chúa Giêsu trong Đền Thờ mở ra trong một buổi sáng rất đỗi bình thường nơi Đền Thánh Giêrusalem. Chỉ là một đôi vợ chồng nghèo từ miền quê Nadarét, một Hài Nhi còn được ẵm trên tay, và lễ vật khiêm tốn của những người nghèo: một đôi chim gáy hay hai con bồ câu non.

Đền Thờ hôm ấy vẫn nhộn nhịp như thường lệ. Dòng người ra vào không ngớt. Những nghi thức quen thuộc được cử hành đều đặn. Giữa nhịp sinh hoạt tưởng chừng không có gì đổi khác ấy, gia đình nhỏ kia hầu như không để lại dấu ấn nào. Nhưng chính nơi khung cảnh rất đỗi đời thường ấy, Thiên Chúa đã chọn để hoàn tất lời hứa của Ngài. Con Thiên Chúa được dâng lên Chúa Cha trong khiêm hạ và nghèo khó. Ánh Sáng thật đã đến, nhưng đến trong thinh lặng.

Giữa bao ánh nhìn thờ ơ của con người, chỉ có một con người nhận ra điều kỳ diệu đang diễn ra. Ông Simêon, người đã chờ đợi Đấng Cứu Thế suốt cả cuộc đời, hôm nay dưới sự linh hứng của Chúa Thánh Thần được dẫn đến Đền Thờ. Giữa dòng người đông đúc và những nghi thức quen thuộc, ông nhận ra Hài Nhi bé nhỏ đang được dâng lên theo Luật Môsê chính là Đấng ông hằng mong đợi.

Khi bồng Hài Nhi trên tay, ông Simêon cất lên lời tạ ơn bình an, như một tiếng thở dài nhẹ nhõm của cả một đời chờ đợi: “Giờ đây, lạy Chúa, xin để tôi tớ này ra đi bình an.” Bình an ấy không đến từ việc ông đã hoàn tất một công trình lớn lao, nhưng từ việc ông đã được nhìn thấy ơn cứu độ của Thiên Chúa, được chạm vào Ánh Sáng đang âm thầm hiện diện giữa lòng nhân loại.

Trong Hài Nhi nhỏ bé và mong manh ấy, ông Simêon nhận ra điều mà nhiều người không thấy: “Đó là ánh sáng soi đường cho dân ngoại, là vinh quang của Ít-ra-en dân Ngài.” Đó là ánh sáng của một Thiên Chúa tự hạ, chọn con đường nghèo khó để ở gần con người. Ánh sáng ấy không khép lại trong biên giới của một dân tộc, nhưng mở ra cho muôn dân, cho mọi tâm hồn biết chờ đợi trong hy vọng.

Ánh sáng ấy đến để mời gọi. Ngài để cho con người tự do nhận ra Ngài trong thinh lặng, trong những gì bé nhỏ và mong manh nhất. Ánh sáng của Thiên Chúa đi vào lịch sử nhân loại bằng con đường hiến dâng và sẽ lớn lên cho đến khi trọn vẹn nơi Thập Giá.

Đứng trước Ánh Sáng của Chúa, con chợt nhận ra mình rất giống nhiều người trong Đền Thánh năm xưa. Con cũng đến với Chúa, cũng tìm kiếm Ngài, nhưng lòng trí lại đầy những bận tâm khác. Con khao khát ánh sáng, nhưng lại muốn ánh sáng ấy theo cách con mong muốn. Có lúc con xin Chúa soi đường, nhưng lại sợ phải thay đổi. Có lúc con cầu xin bình an, nhưng không sẵn sàng buông bỏ những bám víu đang làm lòng mình nặng trĩu. 
Chính trong những giằng co âm thầm ấy, con dần nhận ra Ánh Sáng của Chúa đến để ở lại với con trong sự thật. Ánh sáng ấy mời gọi con bước ra khỏi những bám víu quen thuộc, bước từng bước dù rất nhỏ vào con đường của hiến dâng và biến đổi, con đường mà nhiều khi chính con cũng sợ phải đi.


Từ kinh nghiệm nhận ra Ánh Sáng đến trong thinh lặng ấy, Giáo Hội dẫn con bước sang chiều kích phụng vụ sâu sắc của ngày lễ Dâng Chúa Giêsu trong Đền Thờ hôm nay, còn được gọi bằng một tên rất ý nghĩa: Lễ Nến. Trong ngày này, Giáo Hội mời gọi con chiêm ngắm mầu nhiệm của ánh sáng được sinh ra từ sự hiến dâng. Như ngọn nến chỉ có thể tỏa sáng khi chấp nhận bị đốt cháy và tiêu hao chính mình,  chính trong sự tiêu hao âm thầm ấy, ánh sáng mới được lan tỏa.

Trong đời sống thánh hiến, con được mời gọi trở nên ánh sáng theo cách ấy: ánh sáng của việc ở lại trong những bổn phận nhỏ bé, trong những hy sinh không ai thấy, trong những ngày rất bình thường của đời tu. Chính nơi đó, ánh sáng của Đức Kitô được gìn giữ và lan tỏa giữa lòng thế giới.

Lạy Chúa Giêsu, Chúa là Ánh Sáng soi đường cho muôn dân và là vinh quang của Dân Chúa. Ánh sáng Chúa mang đến không tách rời Thập Giá, nhưng đi qua con đường tự hạ và hiến dâng. Nguyện xin cho đời con, dù mong manh và nhỏ bé, cũng trở nên một ngọn nến nhỏ, nơi ánh sáng của Chúa, dù lặng lẽ và âm thầm, vẫn không ngừng lan tỏa giữa môi trường con sống. Amen.

 

Tác giả bài viết: Nữ tu Maria Phương Nga

 Tags: suy niệm

Tổng số điểm của bài viết là: 5 trong 1 đánh giá

Xếp hạng: 5 - 1 phiếu bầu
Click để đánh giá bài viết

  Ý kiến bạn đọc

THỐNG KÊ TRUY CẬP

  • Đang truy cập 11
  • Hôm nay 3,886
  • Tháng hiện tại 11,930
  • Tổng lượt truy cập 15,373,704
Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây