Tin Mừng: Mc 5,21-43
21 Khi ấy, Đức Giê-su xuống thuyền, sang bờ bên kia. Một đám rất đông tụ lại quanh Người. Lúc đó, Người đang ở trên bờ Biển Hồ. 22 Có một ông trưởng hội đường tên là Gia-ia đi tới. Vừa thấy Đức Giê-su, ông ta sụp xuống dưới chân Người, 23 và khẩn khoản nài xin : “Con bé nhà tôi gần chết rồi. Xin Ngài đến đặt tay lên cháu, để nó được cứu chữa và được sống.” 24 Người liền ra đi với ông. Một đám rất đông đi theo và chen lấn Người.
25 Có một bà kia bị băng huyết đã mười hai năm, 26 bao phen khổ sở vì chạy thầy chạy thuốc đã nhiều, đến tán gia bại sản, mà bệnh vẫn không thuyên giảm, lại còn thêm nặng là khác. 27 Được nghe đồn về Đức Giê-su, bà lách qua đám đông, tiến đến phía sau Người, và sờ vào áo choàng của Người. 28 Vì bà tự nhủ : “Tôi mà sờ được vào áo choàng của Người thôi, là sẽ được cứu chữa.” 29 Tức khắc, máu cầm lại, và bà cảm thấy trong mình đã được khỏi bệnh. 30 Ngay lúc đó, Đức Giê-su nhận thấy có một năng lực tự nơi mình phát ra, Người liền quay lại giữa đám đông mà hỏi : “Ai đã sờ vào áo tôi ?” 31 Các môn đệ thưa : “Thầy coi, đám đông chen lấn Thầy như thế mà Thầy còn hỏi : ‘Ai đã sờ vào tôi ?’” 32 Đức Giê-su ngó quanh để nhìn người phụ nữ đã làm điều đó. 33 Bà này sợ phát run lên, vì biết cái gì đã xảy đến cho mình. Bà đến phủ phục trước mặt Người, và nói hết sự thật với Người. 34 Người nói với bà ta : “Này con, lòng tin của con đã cứu chữa con. Con hãy về bình an và khỏi hẳn bệnh.”
35 Đức Giê-su còn đang nói, thì có mấy người từ nhà ông trưởng hội đường đến bảo : “Con gái ông chết rồi, làm phiền Thầy chi nữa ?” 36 Nhưng Đức Giê-su nghe được câu nói đó, liền bảo ông trưởng hội đường : “Ông đừng sợ, chỉ cần tin thôi.” 37 Rồi Người không cho ai đi theo mình, trừ ông Phê-rô, ông Gia-cô-bê và em ông này là ông Gio-an. 38 Các ngài đến nhà ông trưởng hội đường. Đức Giê-su thấy cảnh ồn ào và người ta khóc lóc, kêu la ầm ĩ. 39 Người bước vào nhà và bảo họ : “Sao lại ồn ào và khóc lóc như vậy ? Đứa bé có chết đâu, nó ngủ đấy !” 40 Họ chế nhạo Người. Nhưng Người đuổi họ ra ngoài hết, rồi đưa cha mẹ đứa trẻ và những kẻ theo Người, cùng đi vào nơi nó đang nằm. 41 Người cầm lấy tay nó và nói : “Ta-li-tha kum”, có nghĩa là : “Này bé, Thầy truyền cho con : trỗi dậy đi !” 42 Lập tức con bé đứng dậy và đi lại được, vì nó đã mười hai tuổi. Và lập tức, người ta sửng sốt kinh ngạc. 43 Đức Giê-su nghiêm cấm họ không được để một ai biết việc ấy, và bảo họ cho con bé ăn.
Suy Niệm:
“Tôi mà sờ được vào áo Người thôi, là sẽ được cứu” (Mc 5, 28)
Tin Mừng hôm nay đưa con vào giữa một đám đông ồn ào, chen lấn và vội vã. Người ta đi theo Chúa Giêsu rất đông: nhiều bàn tay chạm vào Người, nhiều ánh mắt hướng về Người, nhiều bước chân bước theo Người. Nhưng giữa tất cả những va chạm ấy, chỉ có một cái chạm làm cho quyền năng cứu độ tuôn chảy.
Đó là cái chạm của một người phụ nữ vô danh và bệnh tật. Mười hai năm mang trong mình căn bệnh khiến bà bị coi là ô uế, bị đẩy ra bên lề xã hội, bị tước mất phẩm giá. Mười hai năm chạy chữa trong vô vọng, tiêu tán tất cả tài sản, để rồi chỉ còn lại một thân phận cạn kiệt. Bà chỉ dám nghĩ trong lòng: “Tôi mà sờ được vào áo Người thôi, là sẽ được cứu.” Đó là đức tin của một con người đã đi đến tận cùng của bất lực: rất nhỏ, rất nghèo, nhưng được dồn trọn vào một hành động duy nhất, được sờ vào áo Chúa.
Cái “sờ” ấy không phải là một va chạm tình cờ, mà là một hành vi phó thác liều lĩnh, được chắt lọc qua đau khổ, thất vọng và những lần tưởng như không còn gì để bám víu. Trong Tin Mừng Mác-cô, “được cứu” không chỉ là được khỏi bệnh, nhưng là được đưa ra khỏi tình trạng bị loại trừ, được trả lại phẩm giá và được tái lập tương quan. Khi người phụ nữ ấy chạm vào áo Chúa, bà không chỉ tìm sự chữa lành cho thân xác, mà khao khát được sống lại như một con người trọn vẹn.
Chúa Giêsu dừng lại giữa đám đông náo động và hỏi: “Ai đã sờ đến tôi?” Người không để đức tin ấy trôi qua trong lặng lẽ. Người muốn đức tin ấy được đưa ra ánh sáng, được gọi tên, để việc chữa lành diễn ra trọn vẹn – không chỉ nơi thân xác, mà cả nơi tâm hồn đã mang mặc cảm và xấu hổ suốt mười hai năm dài. “Này con, lòng tin của con đã cứu chữa con.” Chúa trả lại cho bà sức khỏe và ban cho bà một căn tính mới: từ một người bị loại trừ, bà được gọi là “con”, người con được yêu thương và được ở lại trong tương quan.
Ngay sau đó, Tin Mừng kể tiếp câu chuyện cô bé mười hai tuổi, con gái ông Gia-ia. Một người phụ nữ đã sống mười hai năm trong cạn kiệt; một thiếu nữ mười hai tuổi đang đứng trước ngưỡng cửa sự chết. Một người bị coi như đã chết trong xã hội; một người thực sự nằm trên giường chết. Cả hai đều được cứu, không phải vì họ mạnh mẽ, nhưng vì họ được chạm đến bởi quyền năng của Thiên Chúa, ngay trong sự mong manh tột cùng của phận người.
Lạy Chúa, con dừng lại thật lâu trước hình ảnh người phụ nữ vô danh ấy. Mười hai năm bệnh tật đã lấy đi của bà sức khỏe, tiền bạc và cả niềm hy vọng nơi con người. Nhưng chính trong sự trống rỗng ấy, một đức tin rất đơn sơ và chân thành đã được hình thành: chỉ cần được chạm vào Chúa, bà sẽ được cứu. Đức tin ấy thúc đẩy bà bước ra khỏi chỗ ẩn mình, len qua đám đông và dám làm một việc rất nhỏ, nhưng đầy rủi ro: "sờ vào áo Chúa".
Đức tin của người phụ nữ băng huyết soi sáng đời sống thánh hiến của con hôm nay. Trong đời tu, không phải lúc nào con cũng có thể cầu nguyện sốt sắng hay sống ơn gọi với tràn đầy nhiệt huyết. Có những giai đoạn khô khan, mệt mỏi, tưởng như chỉ còn lại sự trung tín nghèo nàn mỗi ngày. Khi ấy, con không còn xin những điều lớn lao; con chỉ còn có thể âm thầm ước nguyện “sờ vào áo Chúa”.
Cái “sờ” ấy rất cụ thể và rất nhỏ bé: là ở lại trong giờ cầu nguyện dù không cảm thấy gì; là trung thành với lời khấn giữa những lúc chán nản; là tiếp tục sống và phục vụ trong cộng đoàn với những khác biệt và giới hạn. Con không cần làm những việc lớn lao để chứng tỏ đức tin, nhưng được mời gọi tin bằng những bước rất nhỏ, đôi khi mang dáng dấp của thập giá âm thầm.
Lạy Chúa, xin ban cho con có được đức tin như của người phụ nữ vô danh năm xưa. Dù con còn nhiều yếu đuối và mong manh, xin cho con luôn tin rằng: chỉ cần con dám đến gần và khao khát chạm vào Chúa, Chúa sẽ không để con ra về tay không. Amen.