ĐỨC MARIA LÊN TRỜI… THEO MẸ TRÊN NHỮNG LỐI CHƯA TỎ TƯỜNG

Thứ năm - 13/08/2026 22:40
Có những con đường chỉ có thể bước đi bằng lòng tín thác, bởi phía trước vẫn còn nhiều điều chưa tỏ tường. Nhìn lên Đức Maria, người đã trọn đời bước theo Thiên Chúa trong tiếng “Xin Vâng”, con nhận ra hành trình của Mẹ cũng là lời mời gọi con học cách phó thác giữa những đổi thay của đời mình
ĐỨC MARIA LÊN TRỜI… THEO MẸ TRÊN NHỮNG LỐI CHƯA TỎ TƯỜNG

Tháng Tám về, lòng con tự nhiên lại hướng về Mẹ Maria nhiều hơn. Không phải vì con cố gắng nghĩ đến Mẹ, mà dường như chính bầu khí của Giáo Hội, những bài thánh ca, những lời kinh, những đóa hoa trắng trên bàn thờ... tất cả đều âm thầm nhắc con nhớ rằng ngày Mẹ được đưa về trời cả hồn lẫn xác đang đến gần.

Sáng nay con ghé vào nhà nguyện tạm viếng Thánh Thể như mọi ngày. Không gian ngôi nhà nguyện tạm nhỏ bé và đơn sơ. Ánh nắng đầu ngày len qua ô cửa kính, rơi nhẹ xuống nền gạch. Một chị cao niên ngồi phía trước khẽ lật cuốn sách kinh đã sờn mép. Trước tượng Mẹ, em nhà tập vừa cắm một bình cúc trắng. Những cánh hoa còn đọng vài giọt nước, lấp lánh dưới ánh sáng dịu êm. Lặng ngắm nhìn dung nhan xinh đẹp và dịu dàng của Mẹ, lòng con chợt tự hỏi: Để có thể hoàn tất hành trình nơi dương thế, Mẹ đã bước qua bao nhiêu lối không tỏ tường?

Tin Mừng kể về Mẹ không nhiều. Chỉ vài cuộc gặp gỡ, vài chuyến lên đường, vài biến cố lớn. Còn lại là cả một cuộc đời âm thầm mà chẳng ai biết đến. Con hình dung Mẹ đã lặng lẽ nhóm bếp, xay bột, vá áo, lặng lẽ chăm sóc Thánh Gia, lặng lẽ đi tìm Chúa Giêsu khi Người thất lạc, lặng lẽ đồng hành với Con của Mẹ ngay cả khi chưa hiểu hết những điều Người nói. Rồi Mẹ lại lặng lẽ đứng dưới chân Thập Giá, không một lời oán trách, chỉ âm thầm phó dâng tất cả cho Thiên Chúa.

Có lẽ vì thế mà mỗi lần con đọc lời ngôn sứ Isaia: "Ta sẽ dẫn người mù đi trên con đường chúng không biết, đưa chúng bước trên những nẻo chúng chưa tường; Ta sẽ biến bóng tối trước mặt chúng thành ánh sáng" (Is 42,16), con lại nghĩ nhiều đến Mẹ. Mẹ đã để Thiên Chúa dẫn đi qua những con đường không hề biết trước. Và vì Mẹ đã không ngừng tín thác, Thiên Chúa đã đưa Mẹ vào vinh quang cả hồn lẫn xác.

Mang theo những suy nghĩ về Mẹ, con dạo bước đến khu nhà nguyện cũ của Hội Dòng. Trước mắt con là một khung cảnh vừa quen vừa lạ. Hôm nay người ta bắt đầu dỡ mái, những mái ngói từng che phủ bao lời kinh nay đã được tháo xuống, xếp thành từng chồng ngay ngắn. Những bức tường từng chứng kiến biết bao thế hệ chị em quỳ cầu nguyện, dâng lễ, khấn hứa và trao gửi những thao thức của đời tu nay cũng đang chuẩn bị nhường chỗ cho một công trình mới.

Trước biến cố lịch sử này, con cảm nhận sâu hơn sự hiện diện của Mẹ và bàn tay quan phòng của Chúa trong mọi biến cố quan trọng của Hội Dòng. Nhất là khi con được nghe kể lại hành trình Chúa âm thầm thực hiện những công việc cần thiết để chuẩn bị cho việc xây dựng nhà nguyện mới này. Chính cuộc đời Mẹ cũng đã nhiều lần đi qua những cuộc "tháo dỡ" mà không ai có thể báo trước. Và ngày hôm nay, Hội Dòng cũng vậy, có những điều ban đầu vẫn còn chưa tỏ tường, nhưng qua từng bước đi, từng biến cố, Chúa dần mở ra và giúp Hội Dòng nhận ra rõ hơn thánh ý yêu thương của Ngài.

Con đứng nép dưới hàng hiên nhà hưu, nơi có thể nhìn ngắm toàn cảnh những người thợ đang miệt mài với việc của mình. Bỗng thấy một chị cao niên đi ngang, nhìn công trình đang phá dỡ rồi mỉm cười: “Mai mốt sẽ đẹp hơn.” Chị nói nhẹ như nói một chuyện rất bình thường rồi tiếp tục bước về nhà nguyện tạm. Cùng lúc đó, con lại nghe văng vẳng đâu đó tiếng hát du dương của chị em vang lên, nhẹ như một lời cầu nguyện.

“Hồn con luôn mãi hướng về Chúa
Như chim mỏi cánh
Đang say sưa mơ về tổ ấm yên lành...”

Trong khoảnh khắc ấy, con cảm nhận một sự giao thoa rất đẹp: giữa quá khứ và hiện tại, giữa cái cũ và cái mới, giữa những gì đang được tháo dỡ và những gì đang âm thầm được xây dựng. Đó phải chăng cũng chính là tâm trạng của những người lữ hành sống trong hy vọng, khi tin rằng phía sau những đổi thay dù chưa rõ ràng vẫn luôn có bàn tay Chúa đang dẫn dắt.

Tất cả những suy tư về Mẹ lúc này dường như còn đánh thức trong con một hành trình trở về. Nhìn lại hành trình đời tu dưới sự đồng hành và che chở của Mẹ Maria, con nhận ra mình cũng đã nhiều lần bước đi trên những nẻo đường chưa tỏ tường. Ngày bước vào Hội Dòng Mến Thánh Giá, con mang theo những ước mơ đơn sơ về một đời sống bình an, được gần Chúa và phục vụ tha nhân. Nhưng rồi Chúa đã dẫn con qua những con đường khác với những gì con từng nghĩ: có những lúc phải buông bỏ những điều quen thuộc, có những lúc phải học cách chấp nhận những thay đổi và kiên nhẫn chờ đợi để nhận ra ý Ngài.

Hành trình ấy không phải là sự mất mát, nhưng là một cuộc thanh luyện để con được lớn lên trong tình yêu dành cho Đức Kitô Chịu Đóng Đinh. Chính Đức cha Lambert de La Motte, Đấng sáng lập Dòng Mến Thánh Giá, đã mời gọi các nữ tu trở về với trọng tâm của linh đạo này khi ngài viết: “Chắc chắn là khi một tâm hồn chỉ chiêm ngắm Đức Giêsu Kitô Chịu Đóng Đinh, tâm hồn sẽ kết hợp với Thiên Chúa theo một cách thức đặc biệt hơn.” (Trích thư gửi các nữ tu đầu tiên của Dòng Mến Thánh Giá)

Lời nhắn nhủ ấy giúp con nhìn nhận giá trị thực sự của thập giá là con đường dẫn đến sự kết hợp sâu xa hơn với Chúa. Như Mẹ Maria đã đứng vững dưới chân Thập Giá trong niềm tin và hy vọng, người nữ tu Mến Thánh Giá cũng được mời gọi bước đi qua những biến đổi của cuộc đời với một con tim phó thác, để nhận ra rằng mỗi khi đứng trước một cuộc “tháo dỡ” thiêng liêng, cũng là lúc Thiên Chúa đang âm thầm xây dựng một công trình mới đẹp hơn theo thánh ý Ngài.

Có lẽ hành trình của đức tin cũng luôn là hành trình của những cuộc xây dựng và tái thiết như thế. Chiều hôm ấy, trước khi rời khu nhà nguyện cũ, con ngoái nhìn thêm một lần. Ngôi nhà nguyện rồi sẽ được xây mới. Những bức tường mới sẽ lại đón những thế hệ chị em tiếp tục cầu nguyện, dâng lễ và hiến dâng cuộc đời. Còn con, con cũng xin được để Thiên Chúa tiếp tục xây dựng tâm hồn mình, dù đôi khi Người phải tháo đi những điều con vẫn muốn giữ lại.

Mừng lễ Đức Maria Hồn Xác Lên Trời, con hạnh phúc khi được chiêm ngắm con đường Mẹ đã đi. Con đường ấy còn có nước mắt, có thinh lặng, có những đau đớn, có những điều chưa bao giờ được giải thích. Có những biến cố Mẹ chỉ biết ghi nhớ và suy đi nghĩ lại trong lòng. Thế nhưng, xuyên suốt tất cả là một trái tim chưa bao giờ ngừng tín thác. Đích điểm vinh quang Thiên Quốc không đến sau một con đường dễ dàng, nhưng được chuẩn bị từ những ngày sống âm thầm, từ từng lời "Xin Vâng" được lặp lại mỗi ngày trong những điều rất nhỏ bé. Và đó cũng là lời mời gọi dành cho mỗi người chúng con trên hành trình dâng hiến hôm nay.

Nguyện xin Đức Maria đồng hành với mỗi chị em Mến Thánh Giá trên hành trình dâng hiến, dạy chúng con biết thưa tiếng "Xin Vâng" mỗi ngày, biết bước đi trong niềm tín thác ngay cả khi phải đi qua những lối chưa tỏ tường, biết để Thiên Chúa tiếp tục xây dựng đời mình theo ý Người, dù đôi khi điều ấy đòi phải từ bỏ những gì mình vẫn yêu quý. Để rồi một ngày kia, khi cuộc lữ hành trần thế khép lại, chúng con cũng được cùng Mẹ bước vào ngôi nhà vĩnh cửu, nơi mọi con đường Chúa đã dẫn đi sẽ bừng sáng trong tình yêu của Người.


 

Tác giả bài viết: Mery Kym

 Tags: GÓC SUY TƯ

Tổng số điểm của bài viết là: 5 trong 1 đánh giá

Xếp hạng: 5 - 1 phiếu bầu
Click để đánh giá bài viết

  Ý kiến bạn đọc

THỐNG KÊ TRUY CẬP

  • Đang truy cập 14
  • Hôm nay 4,263
  • Tháng hiện tại 42,102
  • Tổng lượt truy cập 16,733,488
Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây