CỘNG ĐOÀN – NƠI THIÊN CHÚA DẠY CHÚNG TA YÊU

Thứ năm - 06/08/2026 05:05
Mỗi ngày sống trong cộng đoàn đều mang theo những bài học của Thiên Chúa. Có khi là qua một người chị em sống cùng phòng, một bữa cơm chung, một lời nói vô tình, một lần phải nhẫn nại, một lời xin lỗi được nói ra. Từ những điều rất đỗi bình thường ấy, trái tim người nữ tu được uốn nắn để biết yêu như Đức Kitô đã yêu.
CỘNG ĐOÀN – NƠI THIÊN CHÚA DẠY CHÚNG TA YÊU


Người ta thường nghĩ thử thách lớn nhất của đời sống thánh hiến là những lời khấn, những đòi hỏi của sứ vụ. Thế nhưng, có một hành trình âm thầm và dai dẳng hơn, chính là học cách sống với những người chị em mà Thiên Chúa trao ban. Chính trong những tương quan rất đỗi bình thường ấy, Ngài từng ngày uốn nắn trái tim người nữ tu để biết yêu như Đức Kitô đã yêu. 

Đời sống cộng đoàn là nơi người nữ tu đối diện với chính mình rõ nét nhất. Nơi ấy, những khác biệt dần hiện ra, những giới hạn không còn có thể che giấu và mỗi người được mời gọi bước ra khỏi cái tôi để học cách đón nhận người khác. Điều tưởng như bình thường ấy lại chính là con đường Thiên Chúa chọn để đào luyện những tâm hồn dâng hiến.


Cộng đoàn là hồng ân Thiên Chúa trao ban. Ngài gọi từng người bước theo Đức Kitô và quy tụ những con người rất khác nhau để cùng thuộc về một gia đình thiêng liêng. Không ai chọn những người chị em sẽ đồng hành với mình trong đời tu, cũng như không ai chọn gia đình nơi mình được sinh ra. Chính Thiên Chúa là Đấng quy tụ và cũng chính Ngài kiên nhẫn dệt nên sự hiệp nhất từ những khác biệt của mỗi người.

Bởi thế, cộng đoàn chính là nơi ơn gọi được thanh luyện và lớn lên. Nơi cộng đoàn, Thiên Chúa âm thầm giáo dục trái tim người nữ tu qua bữa cơm chung, những giờ lao động, những cuộc gặp gỡ hằng ngày và cả những va chạm rất đời thường của cuộc sống chung. Theo năm tháng, điều đòi hỏi người nữ tu trưởng thành nhiều nhất lại chính là những mối tương quan gần gũi. Công việc rồi sẽ khép lại sau một ngày, còn việc học lắng nghe, cảm thông, kiên nhẫn và tha thứ cho người chị em bên cạnh là hành trình kéo dài suốt cả cuộc đời.

Ở đâu có con người, ở đó có những khác biệt. Khác biệt về tính cách, tuổi tác, kinh nghiệm sống, cách nhìn và cả những giới hạn rất riêng. Có những điều chưa thể hiểu nhau ngay. Có những lời nói vô tình khiến người khác chạnh lòng. Có những lúc im lặng còn nặng nề hơn một cuộc tranh luận. Thế nhưng, chính nơi những điều rất đời thường ấy, Thiên Chúa vẫn đang âm thầm thực hiện công trình của Ngài. Ngài quy tụ những con người còn nhiều bất toàn để qua từng ngày sống bên nhau, mỗi người được biến đổi bởi tình yêu và lòng thương xót của Ngài.

Vì thế, người chị em đang sống bên cạnh là món quà Thiên Chúa gửi đến để mỗi người học yêu thương. Không chỉ yêu những người dễ mến hay hợp với mình, nhưng học đón nhận cả những khác biệt, những giới hạn và những điều mình chưa quen, như chính Đức Kitô đã đón nhận mỗi người. Con đường nên thánh nhiều khi bắt đầu từ việc mỗi ngày vẫn kiên nhẫn yêu những con người cụ thể mà Thiên Chúa đã đặt bên cạnh mình.

Thiên Chúa trao cho chúng ta những khuôn mặt rất cụ thể để yêu thương. Có người quảng đại và dễ gần. Có người trầm lặng, ít nói. Có người làm mình cảm phục. Cũng có người nhiều lần khiến mình phải học kiên nhẫn. Những khác biệt ấy là mảnh đất để tình yêu được thanh luyện khỏi những cảm xúc nhất thời và lớn lên trong sự trao hiến.

Không ít căng thẳng trong cộng đoàn bắt đầu từ việc mỗi người nhìn người khác bằng lăng kính của chính mình. Chúng ta dễ mong người khác thay đổi để phù hợp với mình hơn là tự hỏi bản thân cần thay đổi điều gì để hiểu và đón nhận họ. Trong khi đó, trưởng thành trong đời sống cộng đoàn là biết dành chỗ cho sự khác biệt được hiện diện trong tôn trọng, đối thoại và yêu thương. Hiệp nhất để cùng hướng về Đức Kitô, Đấng liên kết mọi người trong một tình yêu lớn hơn chính mình.

Điều làm nên vẻ đẹp của cộng đoàn là khả năng cùng nhau bước qua những va chạm bằng sự khiêm tốn, lắng nghe và tha thứ. Bầu khí của đời sống cộng đoàn được dệt nên từ những điều rất nhỏ: một lời hỏi thăm dành cho người đang mệt, một sự hiện diện lặng lẽ bên giường bệnh, một niềm vui chân thành trước thành công của chị em, một lời xin lỗi được nói ra đúng lúc, một bước nhường nhỏ để giữ bình an cho ngôi nhà chung. Chính những cử chỉ âm thầm ấy đang từng ngày xây nên một mái nhà, nơi mỗi người cảm thấy mình được đón nhận, được yêu thương và có thể bình an trở về.

Đó cũng là cách Thiên Chúa vẫn đang âm thầm làm việc giữa cộng đoàn. Ngài thực hiện những phép lạ qua những con người còn nhiều giới hạn, khi biết ở lại với nhau, biết kiên nhẫn sửa mình hơn là đòi người khác đổi thay, biết yêu nhau thêm một chút sau mỗi lần va chạm. Rồi sẽ đến một ngày, khi nhìn lại hành trình đời thánh hiến, điều còn đọng lại chính là chúng ta đã để cho Thiên Chúa dạy mình yêu những người chị em Ngài trao ban đến mức nào. Bởi nếu tình yêu là khuôn mặt của Tin Mừng, thì cộng đoàn chính là nơi khuôn mặt ấy được phản chiếu rõ ràng nhất qua những con người biết sống cho nhau mỗi ngày.

Tác giả bài viết: Nữ tu Matta Thủy Ngân

 Tags: GÓC SUY TƯ

Tổng số điểm của bài viết là: 5 trong 1 đánh giá

Xếp hạng: 5 - 1 phiếu bầu
Click để đánh giá bài viết

  Ý kiến bạn đọc

THỐNG KÊ TRUY CẬP

  • Đang truy cập 14
  • Máy chủ tìm kiếm 9
  • Khách viếng thăm 5
  • Hôm nay 2,693
  • Tháng hiện tại 15,421
  • Tổng lượt truy cập 16,706,807
Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây