Tin Mừng: Ga 11,1-45
1 Khi ấy, có một người bị đau nặng, tên là La-da-rô, quê ở Bê-ta-ni-a, làng của hai chị em cô Mác-ta và Ma-ri-a. 2 Cô Ma-ri-a là người sau này sẽ xức dầu thơm cho Chúa, và lấy tóc lau chân Người. Anh La-da-rô, người bị đau nặng, là em của cô. 3 Hai cô cho người đến nói với Đức Giê-su : “Thưa Thầy, người Thầy thương mến đang bị đau nặng.” 4 Nghe vậy, Đức Giê-su bảo : “Bệnh này không đến nỗi chết đâu, nhưng là dịp để bày tỏ vinh quang của Thiên Chúa : qua cơn bệnh này, Con Thiên Chúa được tôn vinh.”
5 Đức Giê-su quý mến cô Mác-ta, cùng hai người em là cô Ma-ri-a và anh La-da-rô.
6 Tuy nhiên, sau khi được tin anh La-da-rô lâm bệnh, Người còn lưu lại thêm hai ngày tại nơi đang ở. 7 Rồi sau đó, Người nói với các môn đệ : “Nào chúng ta cùng trở lại miền Giu-đê !” 8 Các môn đệ nói : “Thưa Thầy, mới đây người Do-thái tìm cách ném đá Thầy, mà Thầy lại còn đến đó sao ?” 9 Đức Giê-su trả lời : “Ban ngày chẳng có mười hai giờ đó sao ? Ai đi ban ngày thì không vấp ngã, vì thấy ánh sáng mặt trời. 10 Còn ai đi ban đêm, thì vấp ngã vì không có ánh sáng nơi mình !”
11 Nói những lời này xong, Người bảo họ : “La-da-rô, bạn của chúng ta, đang yên giấc ; tuy vậy, Thầy đi đánh thức anh ấy đây.” 12 Các môn đệ nói với Người : “Thưa Thầy, nếu anh ấy yên giấc được, anh ấy sẽ khoẻ lại.” 13 Đức Giê-su nói về cái chết của anh La-da-rô, còn họ tưởng Người nói về giấc ngủ thường. 14 Bấy giờ Người mới nói rõ : “La-da-rô đã chết. 15 Thầy mừng cho anh em, vì Thầy đã không có mặt ở đó, để anh em tin. Thôi, nào chúng ta đến với anh ấy.” 16 Ông Tô-ma, gọi là Đi-đy-mô, nói với các bạn đồng môn : “Cả chúng ta nữa, chúng ta cũng đi để cùng chết với Thầy !”
17 Khi đến nơi, Đức Giê-su thấy anh La-da-rô đã chôn trong mồ được bốn ngày rồi. 18 Bê-ta-ni-a cách Giê-ru-sa-lem không đầy ba cây số. 19 Nhiều người Do-thái đến chia buồn với hai cô Mác-ta và Ma-ri-a, vì em các cô mới qua đời. 20 Vừa được tin Đức Giê-su đến, cô Mác-ta liền ra đón Người. Còn cô Ma-ri-a thì ngồi ở nhà. 21 Cô Mác-ta nói với Đức Giê-su : “Thưa Thầy, nếu có Thầy ở đây, em con đã không chết. 22 Nhưng bây giờ con biết : Bất cứ điều gì Thầy xin cùng Thiên Chúa, Người cũng sẽ ban cho Thầy.” 23 Đức Giê-su nói : “Em chị sẽ sống lại !” 24 Cô Mác-ta thưa : “Con biết em con sẽ sống lại, khi kẻ chết sống lại trong ngày sau hết.” 25 Đức Giê-su liền phán : “Chính Thầy là sự sống lại và là sự sống. Ai tin vào Thầy, thì dù đã chết, cũng sẽ được sống. 26 Ai sống và tin vào Thầy, sẽ không bao giờ phải chết. Chị có tin thế không ?” 27 Cô Mác-ta đáp : “Thưa Thầy, có. Con vẫn tin Thầy là Đức Ki-tô, Con Thiên Chúa, Đấng phải đến thế gian.”
28 Nói xong, cô đi gọi em là Ma-ri-a, và nói nhỏ : “Thầy đến rồi, Thầy gọi em đấy !” 29 Nghe vậy, cô Ma-ri-a vội đứng lên và đến với Đức Giê-su. 30 Lúc đó, Người chưa vào làng, nhưng vẫn còn ở chỗ cô Mác-ta đã ra đón Người. 31 Những người Do-thái đang ở trong nhà với cô Ma-ri-a để chia buồn, thấy cô vội vã đứng dậy đi ra, liền đi theo, tưởng rằng cô ra mộ khóc em.
32 Khi đến gần Đức Giê-su, cô Ma-ri-a vừa thấy Người, liền phủ phục dưới chân và nói : “Thưa Thầy, nếu có Thầy ở đây, em con đã không chết.” 33 Thấy cô khóc, và những người Do-thái đi với cô cũng khóc, Đức Giê-su thổn thức trong lòng và xao xuyến. 34 Người hỏi : “Các người để xác anh ấy ở đâu ?” Họ trả lời : “Thưa Thầy, mời Thầy đến mà xem.” 35 Đức Giê-su liền khóc. 36 Người Do-thái mới nói : “Kìa xem ! Ông ta thương anh La-da-rô biết mấy !” 37 Có vài người trong nhóm họ nói : “Ông ta đã mở mắt cho người mù, lại không thể làm cho anh ấy khỏi chết ư ?” 38 Đức Giê-su lại thổn thức trong lòng. Người đi tới mộ. Ngôi mộ đó là một cái hang có phiến đá đậy lại. 39 Đức Giê-su nói : “Đem phiến đá này đi.” Cô Mác-ta là chị người chết liền nói : “Thưa Thầy, nặng mùi rồi, vì em con ở trong mồ đã được bốn ngày.” 40 Đức Giê-su bảo : “Nào Thầy đã chẳng nói với chị rằng nếu chị tin, chị sẽ được thấy vinh quang của Thiên Chúa sao ?” 41 Rồi người ta đem phiến đá đi. Đức Giê-su ngước mắt lên và nói : “Lạy Cha, con cảm tạ Cha, vì Cha đã nhậm lời con. 42 Phần con, con biết Cha hằng nhậm lời con, nhưng vì dân chúng đứng quanh đây, nên con đã nói để họ tin là Cha đã sai con.” 43 Nói xong, Người kêu lớn tiếng : “Anh La-da-rô, hãy ra khỏi mồ !” 44 Người chết liền ra, chân tay còn quấn vải, và mặt còn phủ khăn. Đức Giê-su bảo : “Cởi khăn và vải cho anh ấy, rồi để anh ấy đi.”
45 Trong số những người Do-thái đến thăm cô Ma-ri-a và được chứng kiến việc Đức Giê-su làm, có nhiều kẻ đã tin vào Người.
Suy Niệm :
“Anh La-da-rô, hãy ra khỏi mồ !’’ (Ga11, 43)
Tin Mừng hôm nay đưa chúng ta đến Bêtania, một ngôi làng nhỏ gần Giêrusalem – nơi Đức Giêsu có những người bạn thân là Mácta, Maria và Ladarô. Biến cố Ladarô sống lại không chỉ là một phép lạ, nhưng là dấu lạ sau cùng, diễn ra ngay trước cuộc Thương Khó, khi bóng tối của thập giá đã bắt đầu phủ xuống hành trình của Đức Giêsu. Ở đó, cái chết không còn chỉ là nỗi đau của một gia đình, nhưng trở thành nơi quyền lực của sự chết bộc lộ, để vinh quang của Thiên Chúa được tỏ hiện.
Điều gây ngỡ ngàng là khi biết Ladarô chết Đức Giêsu đã không đến ngay. Người cố ý trì hoãn. Không phải vì dửng dưng, nhưng để chính trong hoàn cảnh tưởng như không còn hy vọng, vinh quang Thiên Chúa được bày tỏ cách trọn vẹn. Theo quan niệm Do Thái, sau ba ngày, cái chết đã là điều không thể đảo ngược. Và chính trong giới hạn ấy, đức tin của con người lộ rõ.
Lời của Mácta và Maria: “Nếu Thầy ở đây…” không chỉ là tiếng khóc của những người chị mất em, nhưng còn là lời diễn tả một đức tin còn dang dở. Họ tin Đức Giêsu có thể chữa lành, nhưng trước cái chết, niềm tin ấy dường như dừng lại.
Chính tại điểm giới hạn ấy, Đức Giêsu mặc khải: “Thầy là sự sống lại và là sự sống.” Người không chỉ ban sự sống. Người chính là Sự Sống đang hiện diện. Sự sống đời đời không chỉ là điều chờ đợi ở mai sau, nhưng bắt đầu ngay từ bây giờ, trong tương quan sống động với Người.
Đứng trước ngôi mộ, Đức Giêsu thổn thức. Người khóc. Nước mắt của Người cho thấy một Thiên Chúa bước vào tận cùng nỗi đau của con người, mang lấy thân phận bị giam hãm trong sự chết. Và rồi, giữa bầu khí tang tóc, tiếng gọi vang lên: “Ladarô, hãy ra khỏi mồ!” Tiếng gọi ấy đi thẳng vào nơi tưởng chừng đã hoàn toàn im lặng. Và người đã chết bước ra.
Nhưng Ladarô bước ra mà vẫn còn bị quấn trong băng vải, khuôn mặt còn bị che kín. Sự sống đã được trao ban, nhưng chưa đạt tới sự tự do trọn vẹn. Vì thế, Đức Giêsu nói với những người chung quanh:“Hãy cởi khăn cho anh ấy.” Từ ngôi mộ ở Bêtania, một hành trình mới bắt đầu: không chỉ là hành trình của Ladarô bước ra khỏi cái chết, mà còn là hành trình của Đức Giêsu tiến về thập giá – nơi Người sẽ trao ban sự sống cho toàn thể nhân loại.
Lạy Chúa, khi đứng trước Lời Chúa hôm nay, con nhận ra hành trình của Ladarô cũng chính là hành trình của con. Cái chết của con không phải là cái chết thể lý, nhưng là những vùng trong tâm hồn con đã trở nên tê liệt. Có những tương quan đã nguội lạnh. Có những vết thương con để đó quá lâu đến nỗi không còn muốn chạm vào. Có những lúc con khép lại chính mình và dần dần đánh mất khả năng sống cách trọn vẹn.
Con vẫn cầu nguyện, vẫn hiện diện, vẫn chu toàn bổn phận. Nhưng đâu đó trong con vẫn còn những “ngôi mộ”, nơi sự sống không còn lưu thông, nơi con không còn để Chúa chạm tới. Và hôm nay, con nhận ra: chính Chúa đang đứng trước những “ngôi mộ” ấy Ngài vẫn kiên nhẫn chờ đợi và gọi: “Con… hãy ra đây.” Con hiểu rằng con không thể tự mình ra khỏi mồ. Nhưng con cũng không thể tự mình tháo bỏ những băng vải đang trói buộc con. Tiếng gọi của Chúa là ân sủng khơi dậy sự sống. Nhưng hành trình đi vào tự do còn cần đến những bàn tay cụ thể của cộng đoàn.
Lạy Chúa, xin cho con đủ khiêm tốn để bước ra, ngay cả khi con còn yếu đuối. Và sẵn sàng người khác chạm vào những giới hạn của mình. Vì con tin rằng Chúa vẫn đang hành động qua những con người Chúa gửi tới và qua những tương quan rất bình thường trong đời sống hằng ngày. Và một khi con đã được cởi trói, xin cho con cũng biết kiên nhẫn ở lại bên chị em mình – để cùng nhau bước ra khỏi những ngôi mộ của riêng mỗi người. Vì xác tín rằng tiếng gọi của Chúa không bao giờ dẫn con vào bất an, nhưng luôn mở ra một sự sống mới, sự sống trong tự do, trong tình yêu, và trong ánh sáng của Chúa.
Lạy Chúa, Đấng đã trao ban sự sống cho con và luôn mời gọi con sống, sống trọn vẹn, sống tự do, và trở thành chứng tá của sự sống giữa cộng đoàn. Xin cho con can đảm bước ra – bước ra khỏi sự nguội lạnh, bước ra khỏi những phòng thủ kín đáo của lòng mình, để bước vào một sự sống mới, dù còn mong manh và giới hạn. Amen.