Tin Mừng: Mt 4, 12-17. 23-25
12 Khi ấy, nghe tin Gioan bị nộp, Chúa Giêsu lui về Galilêa. 13 Người rời bỏ Nadarét, đến ở miền duyên hải thành Capharnaum, giáp ranh đất Giabulon và Nephtali, 14 để ứng nghiệm lời đã phán bởi miệng tiên tri Isaia rằng:
15 “Hỡi đất Giabulon và đất Nephtali, đường dọc theo biển, bên kia sông Giođan, Galilêa của ngoại bang! 16 Dân ngồi trong tối tăm, đã thấy ánh sáng huy hoàng, ánh sáng đã xuất hiện cho người ngồi trong bóng sự chết”.
17 Từ bấy giờ, Chúa Giêsu bắt đầu rao giảng và nói: “Hãy hối cải, vì nước trời đã gần đến”.
23 Và Chúa Giêsu đi rảo quanh khắp xứ Galilêa, dạy dỗ trong các hội đường của họ, rao giảng tin mừng nước trời, chữa lành mọi bệnh hoạn tật nguyền trong dân.
24 Tiếng tăm Người đồn ra khắp xứ Syria. Người ta đã đem đến cho Người đủ thứ bệnh nhân, những người mắc phải tật nguyền đau đớn, quỷ ám, kinh phong, bất toại. Người đã chữa họ lành.
25 Dân chúng đông đảo theo Người, họ đến từ xứ Galilêa, miền Thập Tỉnh, Giêsrusalem, Giuđêa và vùng bên kia sông Giođan.
Suy Niệm:
“Anh em hãy sám hối, vì Nước Trời đã đến gần” (Mt 4,17)
Khi hay tin Gioan Tẩy Giả bị bắt, Đức Giêsu không chọn đối đầu hay phản kháng. Người lặng lẽ rời Giuđê, trở về Galilê, một miền đất bị coi thường, một vùng “bị bóng tối bao phủ”, nơi con người mang nhiều vết thương và niềm hy vọng dường như mong manh nhất. Chính tại nơi ấy, Người bắt đầu sứ vụ công khai của mình.
Lời ngôn sứ Isaia được ứng nghiệm: “Dân đang lần bước giữa tối tăm đã thấy ánh sáng huy hoàng.” Ánh sáng ấy bền bỉ chiếu rọi, len lỏi vào tận những góc khuất của phận người. Ánh sáng ấy chính là Đức Kitô, Đấng không xóa bỏ bóng tối bằng quyền lực, nhưng ở lại giữa bóng tối và biến đổi nó từ bên trong.
Tại đó, Đức Giêsu cất tiếng rao giảng lần đầu tiên. Lời đầu tiên của Người lời mời gọi trực diện vào cõi lòng con người: “Anh em hãy sám hối, vì Nước Trời đã đến gần.” Trong ngôn ngữ Kinh Thánh, sám hối không chỉ là buồn vì tội hay sửa đổi vài hành vi bên ngoài, nhưng là một cuộc hoán cải tận căn của hướng sống. Đó là dám quay lưng lại với bóng tối quen thuộc để bước về phía ánh sáng đang đến gần. Điều đáng lưu tâm là Đức Giêsu khẳng định: “Nước Trời đã đến gần.” Nước Trời không còn là một thực tại xa xôi, nhưng đã chạm ngõ tâm hồn con người nơi chính con người Đức Giêsu.
Bởi đó, sám hối trở thành điều kiện thiết yếu để nhận ra và đón nhận Nước Trời. Không có trở về, con người dễ khép lòng trước sự hiện diện của Thiên Chúa. Nước Trời thuộc về những ai biết nhìn nhận sự yếu đuối của mình, dám thay đổi lối nghĩ, lối sống và khiêm tốn mở lòng cho lòng thương xót của Chúa.
Phần cuối đoạn Tin Mừng hiện lên một Đức Giêsu đầy nhiệt huyết với sứ mạng: “Người đi khắp miền Galilê, giảng dạy, loan báo Tin Mừng Nước Trời và chữa lành mọi bệnh hoạn tật nguyền.” Đức Giêsu không loan báo một ý niệm trừu tượng, nhưng một Nước Trời chạm đến thân phận con người, đặc biệt là những ai đau yếu, bị loại trừ và mang nhiều vết thương. Đám đông tuôn đến từ khắp nơi, mang theo bệnh tật và khổ đau, cho thấy sức hút của một Đấng ở gần nỗi đau con người, cúi xuống và chữa lành những thương tổn của con người.
Lạy Chúa, khi suy niệm bài Tin Mừng và chiêm ngắm lời mời gọi khởi đầu sứ vụ công khai của Chúa Giêsu: “Anh em hãy sám hối, vì Nước Trời đã đến gần,” con nhận ra rằng sám hối không chỉ là từ bỏ những tội lỗi rõ ràng, mà còn là dám để ánh sáng Tin Mừng chạm đến những bám víu kín đáo: những an toàn quen thuộc, những thỏa hiệp nhỏ bé nhưng dai dẳng, những chọn lựa dễ dãi được khoác áo đạo đức. Đó là những chọn lựa rất nhỏ trong từng ngày sống, nhưng mang ý nghĩa lớn lao đối với đời sống thiêng liêng của con.
Với người môn đệ bước theo Chúa trong linh đạo Mến Thánh Giá, lời kêu gọi sám hối vang lên như một lời mời đi vào con đường thập giá nội tâm: dám để Chúa đảo lộn những chọn lựa quen thuộc, dám rời bỏ những “ánh sáng giả” để bước theo ánh sáng thật, dù ánh sáng ấy dẫn con vào con đường khiêm hạ và tự hủy.
Sám hối cũng mở lối cho đời sống được chữa lành và đổi mới. Khi con dám nhìn nhận sự bất toàn trước mặt Chúa, biết thừa nhận những vấp ngã yếu đuối của bản thân. Chính nơi ấy, Nước Trời bắt đầu lớn lên trong những chọn lựa rất nhỏ: biết xin lỗi khi làm tổn thương chị em, can đảm đi bước trước trong những bất hòa, kiên nhẫn sống bổn phận hằng ngày với lòng trung tín và khiêm tốn.
Lạy Chúa, lời mời gọi sám hối vì thế không chỉ là khởi đầu sứ vụ của Đức Giêsu, mà còn là khởi đầu của mỗi ngày sống của con. Nước Trời đến gần khi con để cho Đức Giêsu bước vào nhịp sống rất thường của mình: trong công việc âm thầm, trong bổn phận hằng ngày và trong từng chọn lựa bé nhỏ của đời sống thánh hiến.
Lạy Chúa, xin cho mỗi ngày sống của con trở thành một hành trình sám hối quay về, một chọn lựa thuộc về ánh sáng. Và nếu trên hành trình quay về ấy con phải đi qua thập giá nội tâm của từ bỏ và hy sinh, xin cho con biết đi với Chúa, để con được ở lại trong ánh sáng mà Chúa đang chiếu soi vào cuộc đời con. Amen.
Tác giả bài viết: Nữ tu Anna Trần Lành
Ý kiến bạn đọc
Những tin mới hơn
Những tin cũ hơn